NGÀY ROÓNG POỌC CÓ CÁN BỘ XUỐNG BẢN
Hồi ức của ông Lý Seo Phủ, cán bộ xã Mường Hum những năm 1960
Năm ấy, tôi mới ngoài ba mươi, được phân công phụ trách mảng văn hóa – xã hội. Việc đầu tiên là cùng bà con khôi phục lại lễ hội Roóng Poọc của người Giáy.
Có người bảo:
“Bây giờ lo làm ăn, hội hè để sau”.
Nhưng già làng Lù A Chẩn nói với tôi một câu rất thẳng:
“Không có hội, người ta quên nhau”.
Ngày mở hội, trời nắng nhẹ. Bãi đất giữa bản đông chưa từng thấy. Trai gái người Giáy mặc áo chàm mới, khăn đội gọn gàng. Khi tiếng kèn pí lè vang lên, tôi thấy sống lưng mình lạnh đi vì xúc động. Âm thanh ấy không giống nhạc ở đâu cả, nó như gọi cả núi rừng thức dậy.
Tôi đứng cùng cán bộ huyện, nhưng rồi bị kéo vào vòng múa hoa đăng. Người già cười, trẻ con vỗ tay. Không còn cán bộ, không còn dân, chỉ còn người Mường Hum nắm tay nhau.
Tối hôm ấy, già làng bảo tôi:
“Cán bộ nhớ nhé, giữ được lễ hội là giữ được lòng người”.
Tôi nhớ câu nói ấy đến tận bây giờ.



