Ngày Sài Gòn ngập cờ chiến thắng
Nhắc đến quãng đời quân ngũ, có rất nhiều kỷ niệm không thể nào quên. Nhưng nếu phải chọn một khoảnh khắc đáng nhớ nhất, bác Trần Phúc Hoan không ngần ngại nói rằng đó chính là ngày 30 tháng 4 năm 1975 – ngày đất nước hoàn toàn thống nhất.
Bác nhớ như in những ngày cuối tháng Tư lịch sử, khi đơn vị nhận lệnh tiến về Sài Gòn. Sau những năm tháng hành quân giữa núi rừng, vượt qua biết bao gian khổ, thiếu thốn và bom đạn, tất cả đều hiểu rằng ngày mong đợi nhất đang đến rất gần.
"Hôm đó, đơn vị bác tiến vào nội đô Sài Gòn. Quân ta đi rất đông, khí thế ai cũng phấn chấn. Khi tận mắt nhìn thấy lá cờ giải phóng tung bay giữa thành phố, bác biết rằng đất nước mình đã thật sự hòa bình."
Đến giờ, mỗi lần nhắc lại giây phút ấy, giọng bác vẫn đầy xúc động.
"Bác không biết diễn tả thế nào cho hết niềm vui lúc đó. Bao nhiêu năm chiến đấu, bao nhiêu gian khổ, bao nhiêu đồng đội đã ngã xuống... Tất cả như được đền đáp trong khoảnh khắc ấy."
Đó không chỉ là niềm vui của riêng những người lính có mặt trên chiến trường.
Đó là niềm vui của hàng triệu người dân Việt Nam sau nhiều năm đất nước bị chia cắt.
Lần đầu tiên sau bao năm rền vang tiếng súng, người dân được đón một ngày hòa bình.
Lần đầu tiên, Bắc và Nam liền một dải.
Lần đầu tiên, khát vọng độc lập của cả dân tộc đã trở thành hiện thực.
Bác bảo, niềm hạnh phúc lớn nhất của người lính không phải là chiến công hay phần thưởng, mà là được góp một phần nhỏ bé của mình vào ngày đất nước thống nhất.
"Bác luôn nghĩ mình thật may mắn vì được có mặt trong thời khắc lịch sử ấy. Nhưng mỗi lần nhớ đến ngày 30 tháng 4, bác cũng lại nhớ đến những đồng đội đã nằm lại trước ngày chiến thắng. Giá như các anh còn sống để cùng nhìn thấy lá cờ Tổ quốc tung bay thì hạnh phúc biết bao."
Đã hơn nửa thế kỷ trôi qua, ký ức về ngày đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn luôn vẹn nguyên trong trái tim người lính già. Đó không chỉ là một chiến thắng của lịch sử, mà còn là biểu tượng của ý chí, lòng yêu nước và khát vọng hòa bình của dân tộc Việt Nam.
Lời nhắn gửi của bác Trần Phúc Hoan
"Các cháu ạ, ngày 30 tháng 4 không chỉ là một ngày lễ để được nghỉ ngơi, mà là ngày để mỗi người Việt Nam nhớ rằng hòa bình và độc lập hôm nay đã được đánh đổi bằng biết bao máu xương của các thế hệ cha anh. Bác mong các cháu luôn biết trân trọng cuộc sống mình đang có, ra sức học tập, rèn luyện, sống có trách nhiệm với gia đình và xã hội. Mỗi việc làm tốt, mỗi đóng góp cho quê hương đều là cách để gìn giữ thành quả mà biết bao người đã hy sinh mới giành được. Độc lập và hòa bình là tài sản vô giá của dân tộc, và trách nhiệm giữ gìn thành quả ấy hôm nay thuộc về tất cả chúng ta."



