“Ngày sinh nhật không còn ai thổi nến”
Ngày sinh nhật không còn ai thổi nến”
Bà có thể không còn nhớ rõ ngày đất nước thống nhất là khi nào, nhưng ngày sinh của con thì chưa bao giờ bà quên, dù chỉ một năm. Năm nào cũng vậy, đến đúng ngày ấy, bà lại lặng lẽ chuẩn bị một bữa cơm nhỏ trong căn nhà quen thuộc, vẫn những món con từng thích, vẫn cách nấu cũ như ngày con còn ngồi bên mâm, rồi bà đặt thêm một chiếc bánh đơn sơ, không cầu kỳ, chỉ đủ để thắp lên một cây nến. Mọi thứ xong xuôi, bà ngồi xuống, im lặng rất lâu, ánh mắt dõi theo ngọn lửa nhỏ đang chập chờn, như thể đang chờ một điều gì đó sắp xảy ra, rồi bà khẽ cất tiếng, nhẹ đến mức tưởng như chỉ mình bà nghe thấy: “Thổi đi con…”. Không gian vẫn lặng im, không có tiếng cười, không có bước chân, không có hơi thở nào đáp lại, chỉ có ngọn nến vẫn cháy, nhỏ dần, yếu dần trong khoảng không trống vắng. Bà không vội, bà cứ ngồi đó, chờ, như đã từng chờ con trở về sau mỗi lần đi xa, cho đến khi ngọn nến tự tắt, để lại một làn khói mỏng tan dần trước mắt. Khi ấy, bà mới chậm rãi đứng dậy, dọn mâm cơm như chưa từng có ai ngồi xuống. Và rồi năm sau, bà lại làm y như vậy, không thiếu một năm nào, như thể chỉ cần bà còn nhớ, còn chờ, thì ngày sinh của con vẫn chưa bao giờ thật sự vắng đi.



