Cựu chiến binh

NGÀY TẠM BIỆT LÀNG BIỂN

Năm 1975, chàng thanh niên Nguyễn Văn Thành rời miền quê ven biển Hoằng Tiến lên đường nhập ngũ khi vừa tròn mười tám tuổi. Mang theo lời dặn của cha mẹ và tình yêu quê hương, bác bước vào đời lính với nhiều bỡ ngỡ nhưng đầy quyết tâm. Đó là dấu mốc mở đầu cho những năm tháng “Thời hoa lửa” không thể nào quên.

Thanh Hóa22/05/2026Cao Văn Việt (Đoàn xã Hoằng Thanh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bác Thành kể rằng ngày lên đường nhập ngũ, cả xóm ra tiễn thanh niên nhập ngũ đông kín đầu làng. Những bàn tay bịn rịn nắm chặt, tiếng dặn dò xen lẫn tiếng khóc của các bà mẹ khiến lòng người nghẹn lại. “Lúc ấy tôi cũng thương bố mẹ lắm, nhưng nghĩ trai trẻ phải góp sức bảo vệ đất nước nên tự nhủ không được yếu lòng,” bác nói.

Người viết hình dung chàng trai trẻ năm ấy mặc bộ quần áo còn rộng vai, chiếc ba lô vải bạc màu đeo sau lưng, ánh mắt vừa háo hức vừa lo lắng. Những ngày đầu vào đơn vị, bác phải tập quen với kỷ luật quân đội, sáng dậy từ tinh mơ, tập điều lệnh, chạy bộ, học bắn súng, hành quân đường dài. Với một người quen cuộc sống miền biển hiền hòa, mọi thứ đều mới lạ và vất vả.

Bác nhớ nhất những buổi hành quân dưới nắng chang chang, đôi chân phồng rộp nhưng vẫn phải bước tiếp. “Có hôm mệt quá tưởng ngã xuống, nhưng nhìn đồng đội ai cũng nghiến răng chịu đựng nên mình lại cố,” bác kể rồi cười hiền.

Chính trong những tháng ngày huấn luyện gian khó ấy, bác Thành hiểu thế nào là tình đồng đội và trách nhiệm của người lính. Từ một chàng trai quê còn nhiều vụng dại, bác dần trưởng thành, rắn rỏi và bản lĩnh hơn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGÀY TẠM BIỆT LÀNG BIỂN | Câu chuyện thời hoa lửa