NGÀY TẾT GIỮA CHIẾN TRƯỜNG
Một cái Tết không bánh chưng, không pháo, chỉ có rừng sâu và đồng đội. Bác Nguyễn Kim Tiến đón Tết giữa chiến trường bằng vài củ sắn luộc và nồi nước rừng. Giữa thiếu thốn, tình đồng đội trở thành cái Tết trọn vẹn nhất. Ký ức ấy theo bác suốt đời.
Tết năm 1972, đơn vị bác Tiến đang ém quân trong rừng sâu. Không ai nói ra, nhưng ai cũng biết Tết đã về.
“Lúc đó nhớ nhà lắm,” bác kể.
Đơn vị góp nhặt được ít sắn, ít măng rừng, nấu chung một nồi gọi là bữa Tết. Không rượu, không bánh chưng, chỉ có tiếng cười khe khẽ để tránh lộ vị trí.
Một đồng đội quê Nam Định đọc mấy câu thơ tự nghĩ. Người khác nhắc đến mẹ, đến vợ con. Bác Tiến ngồi lặng, nhớ căn bếp nhỏ ở quê, nhớ mùi rơm khô ngày cuối năm.
“Chiến tranh làm mình lớn nhanh lắm. Tết cũng không dám vui to,” bác nói.
Đêm ấy, mỗi người ngủ một hướng, súng đặt ngay bên người. Tết trôi qua nhẹ như một hơi thở, nhưng đủ để sưởi ấm lòng người lính giữa rừng sâu.



