Ngày tham gia thanh niên xung phong của Phùng Thị Vời
Ngày tham gia thanh niên xung phong của Phùng Thị Vời
Có những ngày trong đời, chỉ diễn ra một lần… nhưng lại theo con người ta suốt cả cuộc đời.
Với Phùng Thị Vời, ngày tham gia lực lượng thanh niên xung phong chính là một ngày như thế.
🌿 Buổi sáng rời quê
Hôm ấy là một buổi sáng sớm.
Sương còn phủ kín lối đi, làng quê vẫn yên tĩnh như bao ngày khác. Nhưng trong ngôi nhà nhỏ của Vời, không khí lại khác hẳn.
Chị dậy từ rất sớm, chuẩn bị vài bộ quần áo, gói gọn trong chiếc ba lô nhỏ.
Mẹ chị lặng lẽ ngồi bên, không nói nhiều, chỉ thỉnh thoảng nhìn con gái với ánh mắt vừa tự hào, vừa lo lắng.
Khi mọi thứ đã sẵn sàng, mẹ đưa cho chị một chiếc khăn tay:
“Giữ lấy… lúc nhớ nhà thì mở ra mà nhìn.”
Vời khẽ gật đầu, đôi mắt rưng rưng nhưng không khóc.
🔥 Giây phút lên đường
Ngoài sân, tiếng gọi của cán bộ đã vang lên. Những thanh niên trong làng tụ tập đông đủ, ai cũng khoác trên vai chiếc ba lô, ánh mắt đầy quyết tâm.
Phùng Thị Vời bước ra, hòa vào hàng ngũ ấy.
Không có tiếng nhạc lớn, không có nghi thức rườm rà.
Chỉ có những cái nắm tay, những lời dặn dò vội vã, và những ánh mắt dõi theo.
Khi đoàn người bắt đầu bước đi, chị ngoái lại nhìn lần cuối.
Mái nhà nhỏ, con đường làng, bóng mẹ đứng lặng…
tất cả dần lùi lại phía sau.
🌱 Bước chân của tuổi trẻ
Con đường phía trước không ai biết sẽ ra sao.
Nhưng trong lòng Phùng Thị Vời, không có sự do dự.
Chị hiểu rằng mình đang đi trên con đường của tuổi trẻ – con đường của trách nhiệm.
Những ngày sau đó, chị cùng đồng đội mở đường, tải đạn, gùi lương thực.
Công việc nặng nhọc, gian khổ, nhưng chưa bao giờ chị hối hận về quyết định của mình.
💔 Nỗi nhớ đầu tiên
Đêm đầu tiên ở đơn vị, khi ngồi bên bếp lửa giữa rừng, Vời lấy chiếc khăn mẹ đưa ra.
Chị mở ra, nhìn thật lâu.
Lần đầu tiên, chị thấy nhớ nhà đến vậy.
Nhưng chị không khóc.
Chị gấp lại chiếc khăn, đặt vào ba lô, rồi tự nhủ:
“Mình đã chọn con đường này… thì phải đi cho trọn.”
🌼 Dấu mốc không quên
Ngày tham gia thanh niên xung phong không chỉ là một ngày rời quê.
Đó là ngày Phùng Thị Vời rời bỏ tuổi thơ,
bước vào một hành trình mới – gian khổ hơn, nhưng cũng ý nghĩa hơn.



