Bài viết

Ngày thống nhất

Ninh Bình23/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng Tư năm 1975, bầu trời phương Nam như nặng trĩu bởi những ngày cuối cùng của cuộc chiến tranh kéo dài suốt mấy chục năm. Ở một vùng quê nhỏ ven sông thuộc miền Trung, cậu thanh niên tên Lâm đứng lặng nhìn về phía chân trời, nơi từng đoàn bộ đội hành quân đi qua. Lâm vừa tròn hai mươi tuổi, cái tuổi đẹp nhất của đời người, nhưng cũng là lúc đất nước đang bước vào giai đoạn quyết định.

Cha Lâm đã hy sinh từ những năm đầu kháng chiến chống Mỹ. Mẹ cậu – một người phụ nữ tảo tần – một mình nuôi hai anh em khôn lớn. Anh trai Lâm cũng đã lên đường nhập ngũ từ năm 1972, và từ đó đến nay bặt vô âm tín. Trong lòng Lâm luôn nung nấu một quyết tâm: phải tiếp bước cha và anh, góp phần vào ngày đất nước được hòa bình.

Một buổi chiều đầu tháng Ba năm 1975, khi tin chiến thắng từ Tây Nguyên lan về, cả làng như vỡ òa. Những tiếng reo hò xen lẫn nước mắt. Lâm nhìn mẹ, thấy trong đôi mắt bà ánh lên niềm hy vọng. Đó không chỉ là niềm vui chiến thắng, mà còn là niềm tin rằng chiến tranh sắp kết thúc.

Không lâu sau, Lâm tình nguyện gia nhập lực lượng thanh niên xung phong. Công việc của cậu không phải cầm súng trực tiếp chiến đấu, mà là vận chuyển lương thực, đạn dược, tải thương, mở đường cho bộ đội tiến vào Nam. Những ngày tháng ấy đầy gian khổ, nhưng cũng đầy nhiệt huyết.

Những con đường đất đỏ gập ghềnh, những cơn mưa bất chợt, những trận bom rơi bất cứ lúc nào… tất cả trở thành thử thách quen thuộc. Lâm cùng đồng đội nhiều lần phải lao vào cứu thương binh giữa làn đạn, có khi vừa chạy vừa nghe tiếng bom nổ sau lưng. Có những người bạn vừa hôm qua còn cười nói, hôm nay đã nằm lại ven đường.

Có lần, trong một đêm tối mịt, đơn vị của Lâm nhận nhiệm vụ chuyển gấp lương thực qua một đoạn đường bị địch đánh phá dữ dội. Khi đang di chuyển, tiếng máy bay gầm rú trên đầu. Cả đội lập tức tản ra tìm nơi trú ẩn. Một quả bom rơi xuống không xa, đất đá tung lên mù mịt. Lâm bị hất văng xuống một hố nhỏ, tai ù đi, mắt hoa lên. Khi tỉnh lại, cậu vội vàng gọi đồng đội.

“Có ai không?” – giọng cậu run run.

Một vài tiếng đáp yếu ớt vang lên. Nhưng có người không còn trả lời nữa.

Đêm ấy, Lâm cùng những người còn lại gượng dậy, tiếp tục nhiệm vụ. Họ hiểu rằng, phía trước là chiến thắng, là ngày đất nước được giải phóng. Không ai cho phép mình dừng lại.

Thời gian trôi nhanh. Tin chiến thắng dồn dập từ khắp các mặt trận: Huế được giải phóng, Đà Nẵng được giải phóng… Mỗi tin báo về đều như tiếp thêm sức mạnh cho những người ở tuyến sau. Lâm cảm nhận rõ ràng rằng, ngày thống nhất đang đến rất gần.

Cuối tháng Tư, đơn vị của Lâm tiến vào khu vực gần Sài Gòn. Không khí trở nên khẩn trương hơn bao giờ hết. Những đoàn xe nối dài, những khẩu pháo được kéo vào vị trí. Tất cả đều chuẩn bị cho trận đánh cuối cùng.

Đêm 29 tháng 4, Lâm gần như không ngủ. Cậu ngồi bên một gốc cây, nhìn lên bầu trời đầy sao. Trong lòng cậu dâng lên bao suy nghĩ: về mẹ, về người anh chưa biết sống chết ra sao, về những người đã ngã xuống. Cậu tự nhủ: “Ngày mai… có thể sẽ là ngày kết thúc.”

Sáng 30 tháng 4 năm 1975.

Tiếng súng vang lên dữ dội. Cuộc tổng tiến công bắt đầu. Lâm cùng đơn vị làm nhiệm vụ tiếp tế và hỗ trợ phía sau. Từng đoàn xe tiến vào trung tâm Sài Gòn. Người dân hai bên đường ùa ra, vẫy tay, reo mừng, trao nước, trao thức ăn cho bộ đội.

Khoảnh khắc lịch sử đến vào buổi trưa.

Tin chiến thắng lan đi nhanh như gió: chính quyền Sài Gòn đã đầu hàng, đất nước hoàn toàn giải phóng.

Cả thành phố vỡ òa trong niềm vui. Những lá cờ được giương cao. Những giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài trên má. Lâm đứng giữa dòng người, lặng đi vài giây, rồi bất chợt bật khóc. Cậu khóc cho những năm tháng chiến tranh, khóc cho cha, cho anh, cho những đồng đội đã hy sinh… và khóc cho ngày hòa bình mà họ đã đánh đổi bằng cả tuổi xuân.

Sau ngày giải phóng, Lâm được trở về quê.

Con đường làng vẫn vậy, nhưng dường như sáng hơn, vui hơn. Khi thấy Lâm từ xa, mẹ cậu chạy ra, ôm chầm lấy con trai. Hai mẹ con không nói nên lời, chỉ biết ôm nhau trong nước mắt.

“Con về rồi… đất nước mình hòa bình rồi…” – mẹ cậu nghẹn ngào.

Ít lâu sau, một điều kỳ diệu xảy ra: anh trai Lâm trở về. Anh đã bị thương và nằm điều trị suốt thời gian dài, nên không thể liên lạc. Ngày anh bước vào nhà, cả gia đình vỡ òa trong hạnh phúc.

Những ngày tháng sau đó, cuộc sống dần trở lại bình yên. Lâm cùng người dân trong làng bắt tay vào dựng lại nhà cửa, khôi phục ruộng đồng. Tiếng cười trẻ nhỏ vang lên thay cho tiếng bom đạn ngày nào.

Nhiều năm sau, khi đã trở thành một người đàn ông trưởng thành, Lâm vẫn không quên những ngày tháng “hoa lửa” ấy. Đó là quãng thời gian gian khổ nhưng đẹp nhất, nơi con người sống với lý tưởng cao cả, sẵn sàng hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc.

Mỗi dịp tháng Tư về, Lâm lại kể cho con cháu nghe câu chuyện của mình. Không phải để nhắc lại đau thương, mà để nhắc nhớ về giá trị của hòa bình.

Cậu bé năm nào giờ đã là cha, là ông. Nhưng trong sâu thẳm trái tim, Lâm vẫn giữ nguyên hình ảnh của một chàng thanh niên hai mươi tuổi, đứng giữa thời khắc lịch sử, chứng kiến ngày đất nước liền một dải.

Ngày 30 tháng 4 năm 1975 – ngày mà cả dân tộc bước sang một trang mới.

Một trang sử được viết bằng máu, nước mắt và niềm tin.

Và hơn tất cả, đó là ngày của hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn