NGÀY THƯƠNG BINH ĐƯỢC ĐẢNG VÀ NHÀ NƯỚC TRI ÂN
Theo lời kể của cựu chiến binh Nguyễn Bá Ân (Thương binh 2/4)
Trên ngực áo của ông Nguyễn Bá Ân vẫn còn đó tấm thẻ thương binh hạng 2/4 – một minh chứng cho những năm tháng chiến đấu nơi chiến trường Cánh đồng Chum, Xiêng Khoảng (Lào). Nhưng khi nhắc đến cuộc sống của người thương binh sau ngày đất nước thống nhất, ông lại không bắt đầu bằng những tấm bằng khen hay huân chương, mà bằng ký ức về một thời gian rất đỗi gian khó.
Ông kể, chiến tranh kết thúc, những người lính trở về mang theo trên mình những vết thương không bao giờ lành hẳn. Có người mất đi một phần cơ thể, có người mang thương tật suốt đời, có người thường xuyên đau nhức mỗi khi trái gió trở trời.
Bản thân ông cũng trở về với những di chứng của chiến tranh.
Nhưng điều khiến ông nhớ nhiều hơn cả là cuộc sống của những năm đầu hòa bình.
Đất nước vừa bước ra khỏi chiến tranh, kinh tế còn muôn vàn khó khăn. Ai cũng phải bắt đầu lại từ hai bàn tay trắng. Những gia đình thương binh, bệnh binh hay thân nhân liệt sĩ đều sống trong cảnh thiếu thốn. Cuộc sống còn nhiều lo toan nên việc chăm lo cho người có công chưa thể được đầy đủ như mong muốn.
Ông kể bằng giọng bình thản:
"Ngày ấy đất nước còn nghèo lắm. Ai cũng khó khăn."
Chính vì hiểu hoàn cảnh chung của đất nước, những người lính trở về không đòi hỏi điều gì cho riêng mình. Họ tiếp tục lao động, xây dựng quê hương và động viên nhau vượt qua những thiếu thốn của cuộc sống thời hậu chiến.
Năm tháng trôi qua, khi đất nước từng bước phát triển, ông cảm nhận rõ sự đổi thay trong công tác chăm lo đối với người có công.
Ông nhớ rằng, từ khoảng những năm 2000 trở đi, các chế độ, chính sách dành cho thương binh, bệnh binh và gia đình liệt sĩ ngày càng được thực hiện đầy đủ hơn. Những khoản trợ cấp hằng tháng giúp cuộc sống ổn định hơn. Mỗi dịp 27 tháng 7, các cấp chính quyền, đoàn thể lại đến thăm hỏi, tặng quà, động viên các gia đình người có công.
Đối với nhiều người, đó có thể chỉ là một món quà hay một cuộc gặp gỡ.
Nhưng với ông Ân, điều quý giá hơn cả là sự ghi nhớ.
Ông xúc động chia sẻ:
"Không phải vì giá trị món quà lớn hay nhỏ, mà vì mình biết Đảng, Nhà nước và nhân dân vẫn luôn nhớ đến những người đã cống hiến."
Theo ông, sự tri ân ấy không chỉ dành cho những người còn sống, mà còn là sự biết ơn đối với những đồng đội đã mãi mãi nằm lại trên chiến trường, những người không bao giờ có cơ hội trở về để chứng kiến đất nước đổi thay.
Mỗi dịp Ngày Thương binh – Liệt sĩ, ông lại nhớ đến những người đã cùng mình chiến đấu ở Cánh đồng Chum. Có người đã hy sinh ngay trên đất bạn Lào. Có người nằm lại khi tuổi đời còn rất trẻ. Cũng có những người trở về với thương tật nhưng đã qua đời vì di chứng chiến tranh.
Ông bảo, mình là người may mắn.
May mắn vì còn được trở về với gia đình.
May mắn vì còn được chứng kiến quê hương đổi mới từng ngày.
May mắn vì còn được thấy thế hệ trẻ hôm nay lớn lên trong hòa bình.
Ở tuổi ngoài tám mươi, dù sức khỏe không còn như trước, ông vẫn tích cực tham gia Ban đại diện Hội Người cao tuổi của xã. Mỗi khi có dịp gặp gỡ đoàn viên, thanh niên hay học sinh, ông luôn kể về những năm tháng chiến tranh và nhắc nhở các cháu phải biết trân trọng cuộc sống hôm nay.
Ông thường nói rằng, sự tri ân ý nghĩa nhất đối với những người lính không chỉ là những bó hoa hay những phần quà trong ngày 27 tháng 7.
Điều khiến họ vui nhất là nhìn thấy đất nước ngày càng phát triển, quê hương ngày càng đổi mới và lớp trẻ biết sống có trách nhiệm, học tập chăm chỉ, trở thành những công dân có ích.
Ông mỉm cười hiền hậu rồi chậm rãi nói:
"Chúng tôi đã làm tròn nhiệm vụ của thế hệ mình. Bây giờ mong các cháu tiếp tục xây dựng đất nước cho ngày càng giàu đẹp."
Đó cũng là tâm nguyện giản dị của người thương binh Nguyễn Bá Ân sau gần sáu thập kỷ kể từ ngày rời chiến trường.
Với ông, sự tri ân không chỉ nằm trong một ngày kỷ niệm, mà còn được thể hiện bằng cách gìn giữ hòa bình, sống tử tế, học tập tốt và cống hiến cho quê hương. Đó chính là món quà ý nghĩa nhất dành cho những người đã hy sinh và những người lính đã gửi lại một phần tuổi xuân nơi chiến trường vì độc lập, tự do của Tổ quốc.


