Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

NGÀY THƯƠNG BINH TRỞ LẠI TÌM MẸ NUÔI SAU CHIẾN TRANH

Sau ngày đất nước hòa bình, nhiều thương binh đã quay trở lại những làng quê từng cưu mang mình để tìm “mẹ nuôi”. Không giấy tờ, không địa chỉ rõ ràng, chỉ bằng ký ức và tình cảm, họ lần tìm về nơi đã cho mình sự sống trong những ngày khốc liệt nhất. Câu chuyện của bà Lê Thị Sáu là ký ức xúc động về một cuộc hội ngộ muộn màng nhưng trọn nghĩa tình.

Hưng Yên25/12/2025Bùi Văn Tuân (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh kết thúc.
Người lính trở về quê hương, mang theo vết thương trên cơ thể và ký ức không thể xóa.
Nhưng có những người chưa vội về nhà, mà lên đường đi tìm… mẹ.

Không phải mẹ sinh thành,
mà là mẹ đã giữ họ sống qua những ngày cận kề cái chết.

Một buổi chiều rất bình thường

Năm ấy, bà Lê Thị Sáu đang ngồi nhặt rau trước hiên nhà thì thấy một người đàn ông chống nạng đứng ngoài cổng.

“Bà ơi… cho tôi hỏi… đây có phải nhà mẹ Sáu không?”

Bà ngẩng lên, nhìn thật lâu. Người đàn ông gầy, tóc đã điểm bạc, khuôn mặt quen mà lạ.

Nhận con không cần nhớ tên

Bà Sáu không hỏi giấy tờ, không hỏi họ tên.

Bà chỉ nhìn vết sẹo dài trên chân người đàn ông, rồi run run hỏi:
“Con… là thằng nằm giường trong, bị mảnh pháo phải không?”

Người đàn ông bật khóc:
“Mẹ nhớ con rồi.”

Gọi lại tiếng “mẹ ơi” sau mấy chục năm

Người thương binh quỳ xuống, gọi một tiếng “mẹ ơi” như ngày nào.

Tiếng gọi ấy không còn run vì bom đạn,
nhưng run vì xúc động và mất mát đã nén suốt mấy chục năm.

Bà Sáu kéo con đứng dậy:
“Về được là mừng rồi.”

Câu chuyện đứt quãng

Người con kể: sau khi rời làng, anh tiếp tục chiến đấu, rồi bị thương nặng lần nữa. Hòa bình lập lại, anh về quê, lấy vợ, sinh con.

“Mấy chục năm nay con mới lần được về đây,” anh nói.
“Chỉ nhớ mang máng: mẹ ở Hưng Yên, tên Sáu.”

Bà Sáu gật đầu:
“Thế là đủ rồi.”

Căn nhà cũ, ký ức nguyên vẹn

Gian buồng nhỏ ngày xưa vẫn còn đó. Chỗ từng đặt chiếc chiếu rơm cho thương binh nằm.

“Con nằm ở đây,” bà chỉ.
“Đêm bom con hay gọi mẹ.”

Người đàn ông đứng lặng rất lâu.

Không hỏi vì sao không về sớm

Bà Sáu không trách, không hỏi vì sao mấy chục năm con mới quay lại.

“Con sống được là mẹ mừng,” bà nói.
“Về sớm hay muộn không quan trọng.”

Chiến tranh đã lấy đi của họ quá nhiều thứ để còn tính toán.

Bữa cơm đoàn tụ muộn

Bữa cơm hôm ấy rất đơn giản: canh rau, cà muối, bát cơm trắng.

Người con ăn chậm, như sợ khoảnh khắc ấy trôi qua quá nhanh.

“Ngày xưa mẹ nuôi con bằng cháo,” bà cười.
“Giờ có cơm là hơn rồi.”

Con dẫn cháu về nhận bà

Vài năm sau, người thương binh dẫn con cháu về.

“Đây là bà nội nuôi của bố,” anh giới thiệu.

Bà Sáu ngồi giữa đám trẻ, tay run run xoa đầu từng đứa.

Tình mẫu tử không cần chung dòng máu.

Có những người không bao giờ trở lại

Không phải ai cũng tìm được mẹ nuôi.
Có người đã hy sinh. Có người mất dấu trong dòng đời.

“Mỗi lần có người về, tôi lại nhớ những đứa không về được,” bà Sáu nói.

Niềm vui luôn đi cùng nỗi buồn lặng lẽ.

Cuộc hội ngộ của hậu chiến

Ngày thương binh trở lại tìm mẹ nuôi sau chiến tranh không ồn ào, không băng rôn, không danh sách.

Chỉ có một tiếng gọi “mẹ ơi”,
một người phụ nữ già dang tay đón con.

Đó là cuộc hội ngộ của nhân tính còn sót lại sau bom đạn,
là minh chứng rằng:
chiến tranh có thể làm con người đau đớn,
nhưng không thể làm mất đi tình người.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn