Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Ngày tiễn mẹ về với các con

Nghệ An08/07/2026Chi đoàn Đồng Giai (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Giai Lạc)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa thu năm 2015.

Trên quê hương Đồng Giai, bầu trời hôm ấy trong xanh và yên ả như bao ngày khác. Con đường làng quen thuộc vẫn dẫn qua những cánh đồng lúa đã vào mùa, nơi người mẹ năm xưa từng gánh lúa, cuốc đất, nuôi con và lặng lẽ đi qua gần trọn một thế kỷ cuộc đời.

Nhưng hôm ấy, người dân trong làng cùng nhau tiễn đưa một người mẹ đặc biệt.

Bà mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Huệ đã về với cõi vĩnh hằng, hưởng thọ 99 tuổi.

Tin bà mất khiến nhiều người trong vùng không khỏi bùi ngùi. Không chỉ bởi bà là Bà mẹ Việt Nam anh hùng có hai người con là liệt sĩ, mà còn bởi suốt cuộc đời mình, bà luôn sống khiêm nhường, giản dị và nhân hậu. Đối với bà con lối xóm, bà chưa bao giờ là một người thích được nhắc đến vì những hy sinh của gia đình. Bà chỉ là một người mẹ hiền, một người nông dân cần mẫn, sống chan hòa với mọi người và lặng lẽ gìn giữ ký ức về những người con đã ngã xuống.

Trong căn nhà nhỏ năm nào, bàn thờ vẫn còn đó hai tấm Bằng "Tổ quốc ghi công", hai di ảnh của liệt sĩ Trần Văn Kỷ và liệt sĩ Trần Văn Luật. Hơn bốn mươi năm sau ngày chiến tranh kết thúc, người mẹ đã sống cùng nỗi nhớ ấy bằng tất cả sự bình thản. Mỗi nén hương bà thắp lên không chỉ là tình mẫu tử, mà còn là sự tri ân dành cho những người con đã gửi trọn tuổi thanh xuân cho độc lập, tự do của dân tộc.

Ngày đưa tang bà, nhiều người nhớ lại cả cuộc đời của người mẹ ấy.

Nhớ người phụ nữ góa chồng từ khi tuổi đời còn trẻ, một mình nuôi bốn người con trong cảnh thiếu thốn.

Nhớ người dân công hỏa tuyến từng gùi gạo, tải đạn, băng rừng vượt núi phục vụ kháng chiến.

Nhớ người mẹ đã hai lần tiễn con lên đường nhập ngũ mà không hề níu giữ.

Nhớ người mẹ lặng người khi đón nhận hai tờ giấy báo tử.

Nhớ dáng người gầy gò sáng hôm sau vẫn cầm cuốc ra vườn, lặng lẽ vun lại những luống khoai.

Và cũng nhớ câu nói mà bà vẫn thường nhắc mỗi khi ai đó bày tỏ sự cảm phục:

"Mẹ chỉ làm tròn bổn phận."

Suốt cuộc đời gần một trăm năm, bà chưa bao giờ kể công.

Chưa bao giờ xem những hy sinh của mình là điều đáng được ngợi ca.

Điều bà luôn gìn giữ chỉ là niềm tin rằng, các con đã sống xứng đáng với Tổ quốc, còn mình đã làm tròn trách nhiệm của một người mẹ Việt Nam trong thời chiến.

Đoàn người tiễn đưa bà đi qua con đường làng thân thuộc.

Hai bên đường là những cánh đồng lúa quê hương vẫn xanh mướt, thanh bình. Khung cảnh ấy khác xa với những năm tháng bom đạn mà bà từng trải qua. Có lẽ, chính sự bình yên của quê hương hôm nay là điều mà bà luôn mong mỏi trong suốt cuộc đời mình.

Người dân Đồng Giai tin rằng, sau gần nửa thế kỷ sống cùng nỗi nhớ, cuối cùng người mẹ cũng đã được đoàn tụ với những người con yêu dấu.

Không còn những ngày mong ngóng.

Không còn những đêm thao thức.

Không còn những khoảng lặng chất chứa trong tim.

Người mẹ đã trở về với các con – những người lính đã nằm lại nơi chiến trường từ tuổi đôi mươi.

Nhưng cuộc chia tay ấy không phải là dấu chấm hết.

Bởi những điều bà để lại vẫn còn nguyên vẹn trên quê hương.

Đó là tấm gương của một người phụ nữ giàu đức hy sinh.

Là tinh thần yêu nước được thể hiện bằng những việc làm bình dị.

Là nghị lực vượt lên đau thương để tiếp tục sống.

Là lòng khiêm nhường của một người suốt đời chỉ nhận mình "làm tròn bổn phận".

Hôm nay, mỗi khi nhắc đến Bà mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Huệ, người dân Giai Lạc không chỉ nhớ đến hai người con liệt sĩ hay những phần thưởng cao quý mà bà được Đảng và Nhà nước trao tặng. Điều còn đọng lại sâu sắc nhất chính là cuộc đời của một người mẹ đã dành tất cả cho gia đình và cho Tổ quốc.

Ngày tiễn bà về với các con cũng là ngày quê hương tiễn biệt một chứng nhân của lịch sử.

Nhưng ngọn lửa yêu nước, lòng vị tha và đức hy sinh mà bà để lại sẽ còn được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác, như những mùa lúa vẫn nối tiếp nhau xanh mãi trên cánh đồng Giai Lạc.

Thông điệp

Một cuộc đời có thể khép lại, nhưng những giá trị mà con người để lại sẽ còn sống mãi. Bà mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Huệ đã ra đi trong thanh thản sau gần một thế kỷ cống hiến và hy sinh. Cuộc đời của bà nhắc nhở mỗi chúng ta rằng, lòng yêu nước không chỉ được viết nên bằng những chiến công nơi chiến trường, mà còn được gìn giữ bởi sự hy sinh thầm lặng, đức bao dung và tinh thần trách nhiệm của những người mẹ Việt Nam. Sống xứng đáng với sự hy sinh ấy chính là cách tri ân ý nghĩa nhất đối với những thế hệ đã làm nên hòa bình hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Ngày tiễn mẹ về với các con | Câu chuyện thời hoa lửa