NGÀY TÍN HIỆU CUỐI CÙNG
Những ngày cuối của cuộc kháng chiến, khi người lính thông tin thực hiện nhiệm vụ truyền nhận các mệnh lệnh quan trọng và đón nhận tin vui về thắng lợi của dân tộc.
Mỗi người lính đều có một khoảnh khắc đặc biệt mà suốt cuộc đời không thể nào quên. Với bác Phạm Văn Đức, đó là những ngày cuối tháng 4 năm 1975 – những ngày mà chiến tranh đang đi đến hồi kết và những tín hiệu cuối cùng được truyền đi trên các tuyến thông tin liên lạc.
Sau nhiều năm công tác trong lực lượng thông tin, bác Đức đã quen với tiếng máy liên lạc phát tín hiệu ngày đêm. Âm thanh ấy trở thành một phần trong cuộc sống của bác. Có những ngày làm việc liên tục, có những đêm thức trắng bên máy, nhưng chưa bao giờ bác cảm thấy mệt mỏi khi nghĩ đến nhiệm vụ của mình.
Những ngày cuối tháng 4 năm 1975, không khí trong đơn vị có nhiều thay đổi. Các mệnh lệnh được truyền đi liên tục hơn. Những bản tin từ các hướng chiến trường liên tiếp báo về những kết quả tích cực.
Dù không trực tiếp có mặt ở tất cả các mặt trận, nhưng qua từng tín hiệu nhận được, bác Đức và đồng đội cảm nhận rõ thời khắc lịch sử đang đến gần.
Tại trạm liên lạc nơi bác công tác, mọi người làm việc với tinh thần khẩn trương và trách nhiệm cao nhất.
Máy thông tin hoạt động gần như liên tục.
Các chiến sĩ thay phiên nhau trực máy.
Những cuốn sổ ghi chép dày thêm từng ngày bởi hàng loạt thông tin quan trọng được truyền nhận.
Ai cũng hiểu rằng đây là giai đoạn đặc biệt.
Mỗi tín hiệu được truyền đi đều có ý nghĩa rất lớn.
Một buổi sáng cuối tháng 4, khi đang làm nhiệm vụ, bác Đức nhận thấy bầu không khí trong đơn vị có phần khác thường.
Các cán bộ liên tục nhận thông tin từ cấp trên.
Những khuôn mặt vốn nghiêm nghị nay ánh lên niềm vui khó giấu.
Tuy nhiên, mọi người vẫn giữ nguyên sự tập trung cho đến khi có thông báo chính thức.
Rồi thời khắc ấy cũng đến.
Tin vui được truyền về.
Đất nước đã hoàn toàn thống nhất.
Chiến tranh kết thúc.
Khoảnh khắc nghe tin, bác Đức gần như lặng người.
Sau bao năm chiến đấu, bao năm xa gia đình, ngày mà mọi người hằng mong đợi cuối cùng đã trở thành hiện thực.
Trong căn hầm thông tin nhỏ giữa rừng, những người lính nhìn nhau với ánh mắt rạng ngời.
Có người siết chặt tay đồng đội.
Có người xúc động đến nghẹn lời.
Có người lặng lẽ quay đi lau nước mắt.
Bác Đức nhớ rằng lúc ấy trong đầu mình hiện lên hình ảnh quê hương ven biển.
Hiện lên mái nhà nhỏ nơi cha mẹ đang ngày đêm mong ngóng.
Hiện lên những người bạn cùng nhập ngũ năm nào.
Hiện lên cả những đồng đội đã mãi mãi nằm lại trên các tuyến đường Trường Sơn.
Niềm vui chiến thắng xen lẫn niềm thương nhớ.
Bởi để có được ngày hôm nay, biết bao người đã hy sinh tuổi trẻ và cuộc đời mình.
Trong những ngày sau đó, nhiệm vụ của đơn vị vẫn tiếp tục.
Các hệ thống liên lạc vẫn phải được duy trì ổn định để phục vụ công tác chỉ huy và tiếp nhận các chỉ thị mới.
Bác Đức cùng đồng đội tiếp tục làm việc với tinh thần trách nhiệm như những ngày trước.
Nhưng trong lòng mọi người đã có thêm một cảm xúc đặc biệt.
Đó là cảm giác thanh thản của những người lính được chứng kiến ngày hòa bình.
Có một buổi tối, khi hoàn thành ca trực, bác Đức ngồi trước cửa hầm nhìn lên bầu trời.
Bầu trời đêm hôm ấy rất yên bình.
Không còn cảm giác căng thẳng thường trực của những năm tháng chiến tranh.
Không còn nỗi lo về những cuộc hành quân dài ngày hay những lần sửa đường dây trong đêm tối.
Lần đầu tiên sau nhiều năm, bác có thể nghĩ đến tương lai của mình sau chiến tranh.
Nghĩ đến ngày trở về quê hương.
Nghĩ đến việc được gặp lại cha mẹ.
Nghĩ đến một cuộc sống bình thường mà trước đây tưởng như rất xa vời.
Nhiều năm sau, khi kể lại câu chuyện này cho con cháu nghe, bác Đức vẫn không giấu được sự xúc động.
Bác nói rằng người lính thông tin luôn ghi nhớ rất nhiều tín hiệu trong suốt cuộc đời quân ngũ.
Nhưng tín hiệu đáng nhớ nhất chính là tín hiệu báo tin đất nước hoàn toàn thống nhất.
Đó không chỉ là một bản tin.
Đó là niềm hạnh phúc của cả dân tộc.
Đó là thành quả của biết bao năm gian khổ và hy sinh.
Và đó cũng là tín hiệu đẹp nhất mà người lính thông tin Phạm Văn Đức từng được đón nhận trong suốt những năm tháng “thời hoa lửa” của cuộc đời mình.



