Ngày toàn thắng ở cửa ngõ Sài Gòn
Câu chuyện kể về ông Trần Công Minh – cựu chiến binh trực tiếp tham gia Chiến dịch Hồ Chí Minh tháng 4 năm 1975. Từ người lính tiến vào cửa ngõ Sài Gòn trong giờ phút lịch sử đến người cán bộ xã tận tụy thời bình, ông là nhân chứng sống của ngày đất nước thống nhất.
Tháng 4 năm 1975, khi chiến dịch tổng tiến công bắt đầu, Trần Công Minh vừa tròn hai mươi mốt tuổi. Ba năm quân ngũ đã rèn cho ông sự rắn rỏi, nhưng ánh mắt vẫn còn nguyên vẻ của một chàng trai xứ Quảng.
Đơn vị ông hành quân thần tốc vào cửa ngõ Sài Gòn. Những ngày cuối tháng 4, không khí chiến trường khác hẳn trước kia – khẩn trương, quyết liệt nhưng cũng tràn đầy niềm tin.
Ông kể lại:
“Chúng tôi biết giờ phút quyết định đã đến. Không ai nói ra, nhưng ai cũng hiểu mình đang đi vào trận đánh cuối cùng.”
Rạng sáng ngày 30/4, đơn vị nhận lệnh tiến công vào một căn cứ phòng thủ phía Đông thành phố. Đạn nổ, khói súng mù trời. Tiểu đội của ông đánh chiếm từng dãy nhà, từng vị trí cố thủ.
Một đồng đội thân thiết – Lê Văn Hảo – bị thương khi đang cơ động qua giao lộ. Trước khi được cáng ra phía sau, Hảo nắm chặt tay ông Minh:
“Cố lên, sắp tới rồi.”
Đến trưa, khi nghe tin xe tăng ta tiến vào trung tâm thành phố, cả đơn vị vỡ òa. Lá cờ giải phóng tung bay. Người dân ùa ra đường.
Ông Minh đứng lặng giữa dòng người, nước mắt chảy dài.
Ông nói:
“Chúng tôi đã chờ ngày này suốt tuổi trẻ.”
Chiến tranh kết thúc. Ông trở về quê cuối năm 1976. Bạn bè nhiều người không còn. Những buổi họp mặt cựu chiến binh luôn có ghế trống dành cho đồng đội đã hy sinh.
Ông tham gia công tác địa phương, làm cán bộ thôn rồi Chủ tịch Hội Cựu chiến binh xã. Ông đặc biệt quan tâm giáo dục truyền thống cho thanh niên.
Trong một buổi nói chuyện tại trường THPT, ông mang theo lá thư cũ nhàu nát – lá thư ông viết dở trước ngày tiến vào Sài Gòn nhưng chưa kịp gửi.
Ông đọc cho học sinh nghe:
“Nếu con không về, mong quê mình một ngày không còn tiếng súng.”
Rồi ông gấp lá thư lại và nói:
“May mắn là tôi đã trở về. Nhưng nhiều người đã ở lại để lá thư đó thành hiện thực.”
Một học sinh hỏi:
“Điều gì khiến ông tự hào nhất?”
Ông đáp:
“Không phải là mình đã đi qua chiến tranh. Mà là mình được sống để thấy đất nước hòa bình.”
Giờ đây, mỗi khi xem lại hình ảnh ngày 30/4, ông Minh vẫn đứng nghiêm khi nghe Quốc ca. Vết thương cũ đôi lúc nhức nhối, nhưng ánh mắt ông vẫn sáng.
Vì ông biết, mình là một phần rất nhỏ trong ngày lịch sử – ngày non sông liền một dải.



