Ngày toàn thắng và bước chân người lính vào Sài Gòn
Sau nhiều năm chiến đấu liên tục trên các chiến trường miền Trung và miền Nam, Lê Khả Phiêu đã trưởng thành thành một cán bộ quân đội dày dạn kinh nghiệm. Từ những năm chống Pháp đến cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, ông luôn gắn bó với đơn vị, với chiến sĩ, với những trận đánh ác liệt nhất. Đến đầu năm 1975, khi cục diện chiến tranh thay đổi nhanh chóng sau những thắng lợi liên tiếp của quân và dân ta ở Tây Nguyên và miền Trung, toàn quân bước vào giai đoạn chuẩn bị cho trận quyết chiến cuối cùng. Là cán bộ chính trị cấp trung đoàn, rồi sư đoàn, Lê Khả Phiêu cùng đơn vị nhận nhiệm vụ tham gia chiến dịch lịch sử, mang theo khát vọng cháy bỏng về ngày thống nhất non sông.
Những ngày cuối tháng 4 năm 1975, không khí trong các đơn vị vô cùng khẩn trương. Tin chiến thắng dồn dập từ các mặt trận khiến tinh thần bộ đội lên cao chưa từng có. Nhưng Lê Khả Phiêu luôn nhắc nhở cán bộ, chiến sĩ phải giữ sự tỉnh táo, bởi càng gần thắng lợi thì thử thách càng lớn. Ông tổ chức nhiều buổi sinh hoạt ngắn trong đơn vị, quán triệt nhiệm vụ, nhấn mạnh tinh thần kỷ luật, đoàn kết và bảo vệ an toàn cho nhân dân.
Trên đường tiến quân vào Nam, nhiều đoàn xe quân sự nối đuôi nhau xuyên qua những vùng đất vừa được giải phóng. Người dân đứng hai bên đường, mang nước uống, cơm nắm, trái cây ra tiếp tế cho bộ đội. Mỗi lần như vậy, ông đều dừng lại cảm ơn bà con và nhắc chiến sĩ phải luôn giữ đúng phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ.
Khi chiến dịch Hồ Chí Minh bắt đầu, tốc độ hành quân và tiến công được đẩy lên cao nhất. Những đơn vị đi đầu phải liên tục cơ động ngày đêm. Có thời điểm cả đơn vị gần như không ngủ suốt nhiều ngày. Lê Khả Phiêu vẫn giữ thói quen đi kiểm tra từng bộ phận, nắm từng tình huống và động viên từng chiến sĩ.
Sáng ngày 30 tháng 4 năm 1975, khi tin quân ta tiến vào trung tâm Sài Gòn được truyền đến, nhiều chiến sĩ xúc động đến nghẹn lời. Một số người đã chiến đấu suốt hơn mười năm, giờ phút ấy đối với họ là giấc mơ thành hiện thực. Lê Khả Phiêu đứng lặng hồi lâu, ánh mắt đầy xúc động. Ông nhớ đến những đồng đội đã ngã xuống trên khắp các chiến trường, nhớ đến quê hương Thanh Hóa nơi gia đình vẫn ngày đêm chờ tin.
Khi lá cờ cách mạng tung bay trên Dinh Độc Lập, nhiều chiến sĩ ôm nhau bật khóc. Riêng ông lặng lẽ bắt tay từng người trong đơn vị. Ông nói rằng chiến thắng hôm nay không thuộc về riêng ai, mà thuộc về cả dân tộc, thuộc về hàng triệu người Việt Nam đã hy sinh vì độc lập.
Ngày đất nước thống nhất đã mở ra một trang sử mới cho dân tộc, đồng thời cũng mở ra một chặng đường mới trong cuộc đời binh nghiệp của Lê Khả Phiêu. Từ chiến trường trở về, ông không xem mình đã hoàn thành sứ mệnh, mà hiểu rằng đất nước hòa bình sẽ cần những người lính tiếp tục xây dựng, bảo vệ và giữ gìn thành quả cách mạng.



