Ngày toàn thắng và người lính lặng lẽ
Năm 1975, đất nước thống nhất. Nguyễn Văn Dậu khi ấy đã là quân nhân dày dạn trận mạc. Trong niềm vui chung, ông vẫn làm công việc quen thuộc: bảo đảm thông tin cho đơn vị tiếp quản. Chiến tranh kết thúc, nhưng trách nhiệm chưa dừng lại.
Ngày nghe tin miền Nam hoàn toàn giải phóng, bác Dậu đang trực máy tại một trạm thông tin dã chiến thuộc Chiến trường Sài Gòn – Gia Định. Tiếng báo chiến thắng truyền qua máy, không ai kìm được nước mắt.
“Vui lắm, nhưng vẫn phải ngồi yên, vì còn nhiều mệnh lệnh phía trước,” bác kể. Những ngày sau đó, bác cùng đơn vị bảo đảm liên lạc cho lực lượng tiếp quản, giữ trật tự và ổn định địa bàn.
Có lần, một chiến sĩ trẻ hỏi bác:
“Thế là hết đánh nhau rồi hả anh?”
Bác chỉ cười: “Hết bắn, nhưng chưa hết việc.”
Chính trong giai đoạn ấy, bác được kết nạp Đảng, được đơn vị đánh giá là cán bộ thông tin vững vàng. Niềm tự hào của bác không phải là danh hiệu, mà là được chứng kiến đất nước yên bình sau bao năm lửa đạn.


