Ngày Tôi Được Nghe Bác Hồ Đọc Tuyên ngôn Độc lập

Tên tôi là Nam, năm ấy vừa tròn mười chín tuổi. Tôi sống cùng mẹ trong một căn nhà nhỏ ở Hà Nội. Những năm chiến tranh và nạn đói đã cướp đi cha tôi, nên tôi hiểu thế nào là mất mát.
Đầu tháng Chín năm 1945, cả Hà Nội rộn ràng một tin tức lớn.
"Mùng Hai, mọi người tập trung ở Quảng trường Ba Đình. Một sự kiện trọng đại của đất nước sẽ diễn ra."
Sáng hôm ấy, tôi dậy từ rất sớm. Người dân từ khắp nơi đổ về. Có cụ già chống gậy, có em nhỏ được cha cõng trên vai, có những người lính còn mặc nguyên bộ quân phục bạc màu.
Không ai muốn đến muộn.
Quảng trường đông nghịt người, nhưng ai cũng trật tự. Những lá cờ đỏ sao vàng tung bay trong gió đầu thu.
Đúng lúc mọi người đang hồi hộp chờ đợi, một người đàn ông mặc bộ kaki giản dị bước lên lễ đài.
Có người đứng cạnh tôi khẽ nói:
"Bác Hồ!"
Cả quảng trường như lặng đi.
Bác nhìn xuống biển người, mỉm cười hiền hậu rồi cất giọng:
"Đồng bào nghe tôi nói rõ không?"
Hàng vạn người đồng thanh đáp:
"Có!"
Tiếng đáp ấy vang lên mạnh mẽ đến nỗi tôi cảm thấy lồng ngực mình rung lên.
Rồi Bác bắt đầu đọc bản Tuyên ngôn Độc lập.
Tôi không nhớ hết từng câu chữ, nhưng tôi nhớ cảm giác lúc ấy. Mọi người đều chăm chú lắng nghe, như sợ bỏ lỡ một lời nào.
Có những cụ già lặng lẽ lau nước mắt.
Có những người thanh niên siết chặt nắm tay.
Còn tôi, lần đầu tiên trong đời, cảm nhận được thế nào là niềm hy vọng.
Khi Bác dứt lời, cả quảng trường bùng nổ trong tiếng vỗ tay và tiếng hô:
"Việt Nam độc lập!"
"Hồ Chủ tịch muôn năm!"
Tiếng hô vang vọng khắp Ba Đình, hòa cùng tiếng cờ bay trong gió.
Tôi quay sang nhìn mẹ.
Bà khóc.
Nhưng đó không phải là những giọt nước mắt của đau thương như những năm đói kém trước đây.
Đó là nước mắt của niềm tin rằng từ hôm ấy, dân tộc mình đã bước sang một trang mới.
Nhiều năm đã trôi qua.
Mỗi lần đi ngang Quảng trường Ba Đình, tôi lại nhớ đến buổi sáng mùa thu năm ấy.
Tôi kể cho con cháu nghe rằng:
"Ông không phải là người làm nên lịch sử. Ông chỉ là một người dân bình thường may mắn được đứng giữa biển người, tận tai nghe Bác Hồ đọc Tuyên ngôn Độc lập và chứng kiến khoảnh khắc đất nước bước vào một kỷ nguyên mới.
Đó là ký ức mà ông sẽ mang theo suốt cuộc đời."



