Cựu chiến binh

Ngày tôi lên đường theo tiếng gọi Tổ quốc

Câu chuyện tái hiện khoảnh khắc thiêng liêng ngày nhập ngũ của ông Vũ Trọng Rạng – thời khắc một người thanh niên làng quê Quỳnh Lý gác lại đời riêng để lên đường theo tiếng gọi của Đảng và Tổ quốc. Từ giây phút chia tay quê hương đến những bước chân đầu tiên trong quân ngũ, bài viết làm nổi bật tinh thần yêu nước và trách nhiệm của thế hệ trẻ Việt Nam trong thời chiến.

Hưng Yên28/12/2025Nguyễn Thị Thúy (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong cuộc đời mỗi con người, có những ngày trôi qua rất bình thường, nhưng cũng có những ngày trở thành dấu mốc không bao giờ phai mờ. Với ông tôi – ông Vũ Trọng Rạng – ngày 3 tháng 1 năm 1972 chính là một ngày như thế. Đó là ngày ông lên đường nhập ngũ, ngày một người con làng quê Quỳnh Lý chính thức bước vào cuộc đời người lính, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc.

Ông sinh ra và lớn lên tại thôn Quỳnh Lý, một miền quê yên bình với lũy tre, mái rạ và cánh đồng lúa trải dài. Cuộc sống nơi đây tuy nghèo nhưng đậm nghĩa tình. Tuổi thơ ông gắn liền với những buổi chăn trâu, cắt cỏ, với tiếng ru của bà, lời dặn dò của cha mẹ. Nhưng chiến tranh đã sớm in dấu lên làng quê ấy. Bom đạn, tin dữ từ chiến trường, những chuyến tiễn đưa thanh niên ra trận đã trở thành hình ảnh quen thuộc.

Những năm đầu thập niên 1970, cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt. Đất nước bị chia cắt, miền Nam chìm trong bom đạn, miền Bắc vừa sản xuất vừa chiến đấu. Tin tức về chiến trường dồn dập, từng tờ giấy báo tử gửi về làng khiến lòng người quặn thắt. Trong bối cảnh ấy, tinh thần yêu nước và ý thức trách nhiệm của lớp trẻ được hun đúc mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Ông tôi khi ấy vừa tròn hai mươi tuổi. Tuổi hai mươi với bao ước mơ còn dang dở, nhưng cũng là độ tuổi sẵn sàng hiến dâng. Ông kể rằng, khi nhận được lệnh gọi nhập ngũ, ông không bất ngờ, cũng không do dự. Đó là điều ông đã chuẩn bị tinh thần từ lâu. Với ông và nhiều thanh niên cùng thời, ra trận không phải là sự lựa chọn cá nhân, mà là trách nhiệm thiêng liêng của người công dân.

Sáng ngày 3 tháng 1 năm 1972, làng Quỳnh Lý tiễn những người con lên đường. Không có cờ hoa rực rỡ, chỉ có những ánh mắt dõi theo, những bàn tay nắm chặt. Cha mẹ ông không nói nhiều, chỉ dặn: “Đi cho trọn nghĩa với nước, với dân”. Những lời giản dị ấy theo ông suốt chặng đường dài sau này.

Ngày nhập ngũ mở ra một thế giới hoàn toàn mới. Ông được biên chế vào Đại đội 20, Sư đoàn 320B. Ngay từ những ngày đầu, ông đã cảm nhận rõ sự khác biệt giữa đời sống dân dã nơi quê nhà và cuộc sống quân ngũ kỷ luật, nghiêm ngặt. Những buổi huấn luyện khẩn trương, những đêm hành quân dài, những bữa ăn vội vàng… tất cả đều là thử thách đầu tiên đối với người lính trẻ.

Nhưng chính trong môi trường ấy, ông học được bài học lớn về tinh thần tập thể và ý chí vượt khó. Mỗi người lính đến từ một vùng quê khác nhau, nhưng tất cả đều chung một lý tưởng. Họ động viên nhau, chia sẻ từng ngụm nước, từng nắm cơm, cùng nhau vượt qua nỗi nhớ nhà và sự mệt mỏi.

Ngày lên đường theo tiếng gọi Tổ quốc không chỉ là ngày ông khoác áo lính, mà còn là ngày ông trưởng thành. Từ giây phút ấy, ông không còn sống cho riêng mình. Mỗi bước chân hành quân, mỗi nhiệm vụ được giao đều gắn liền với vận mệnh của đất nước.

Nhiều năm sau, khi nhắc lại ngày nhập ngũ, ông không kể bằng giọng tự hào, mà bằng sự điềm tĩnh của người đã trải qua. Ông nói rằng, điều khiến ông trân trọng nhất không phải là bản thân mình đã ra trận, mà là ông đã được sống trong một thế hệ biết đặt Tổ quốc lên trên hết.

Ngày ấy đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng với ông tôi, đó vẫn là ngày không thể nào quên – ngày mở đầu cho một hành trình đầy gian khổ nhưng cũng rất đỗi vẻ vang của đời người.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Ngày tôi lên đường theo tiếng gọi Tổ quốc | Câu chuyện thời hoa lửa