ngày tôi trờ về với mẹ
Ngày trở về, tôi mặc bộ quân phục cũ. Nó đã bạc màu. Tôi đứng trước cổng nhà rất lâu. Tôi sợ mẹ không nhận ra mình. Nhưng mẹ nhận ra ngay. Mẹ chạy ra ôm tôi. Mẹ không nói gì. Tôi cũng không nói được. Chúng tôi chỉ đứng như vậy. Sau này mẹ bảo: “Ngày con đi, mẹ tiễn con ở đây. Ngày con về, mẹ cũng đứng đúng chỗ này.” Tôi hiểu rằng có những người suốt cả cuộc đời chỉ mong một điều rất giản dị: Con mình được bình an trở về. Các cháu hôm nay hãy nhớ rằng, phía sau mỗi người trẻ luôn có gia đình âm thầm chờ đợi và yêu thương.
Ngày trở về, tôi mặc bộ quân phục cũ.
Nó đã bạc màu.
Tôi đứng trước cổng nhà rất lâu.
Tôi sợ mẹ không nhận ra mình.
Nhưng mẹ nhận ra ngay.
Mẹ chạy ra ôm tôi.
Mẹ không nói gì.
Tôi cũng không nói được.
Chúng tôi chỉ đứng như vậy.
Sau này mẹ bảo:
“Ngày con đi, mẹ tiễn con ở đây. Ngày con về, mẹ cũng đứng đúng chỗ này.”
Tôi hiểu rằng có những người suốt cả cuộc đời chỉ mong một điều rất giản dị:
Con mình được bình an trở về.
Các cháu hôm nay hãy nhớ rằng, phía sau mỗi người trẻ luôn có gia đình âm thầm chờ đợi và yêu thương.



