NGÀY TRỞ LẠI
NGÀY TRỞ LẠI
Nhiều năm sau, Minh đưa lớp học của mình đến Điện Biên.
Đây là lần đầu tiên những học sinh ấy được nhìn thấy nơi ông Hoàng từng chiến đấu.
Khi xe dừng lại, cả lớp im lặng.
Trước mắt họ là những ngọn đồi xanh.
Không ai nghĩ rằng hơn nửa thế kỷ trước, nơi đây từng là chiến trường dữ dội.
Minh dẫn các em lên đồi A1.
Một học sinh hỏi:
— Thầy ơi, ngày xưa ông của thầy đứng ở đâu?
Minh nhìn quanh.
— Thầy không biết chính xác.
Rồi anh đặt tay lên mặt đất.
— Nhưng ông từng đứng ở đâu đó trên mảnh đất này.
Cả lớp im lặng.
Một cậu bé cúi xuống nhặt một chiếc lá khô.
— Thầy ơi, ngày xưa ở đây chắc đau thương lắm?
Minh gật đầu.
— Rất nhiều.
— Vậy tại sao bây giờ lại yên bình thế này?
Minh nhìn những hàng cây.
— Vì đã có những người dùng cả tuổi trẻ của mình để bảo vệ điều đó.
Cả lớp đi tiếp.
Họ đến nghĩa trang liệt sĩ.
Minh bảo học sinh xếp hàng.
Mỗi em cầm một bông hoa.
Cô bé đứng đầu hàng hỏi:
— Thầy ơi, chúng em có cần nói gì không?
Minh đáp:
— Không cần nói điều gì lớn lao.
— Chỉ cần nói điều các em thật sự nghĩ.
Từng em bước lên.
Có em nói:
— Cháu cảm ơn các chú.
Có em nói:
— Cháu sẽ học thật tốt.
Có em chỉ im lặng đặt hoa xuống.
Đến lượt một cậu bé cuối hàng.
Cậu đứng trước bia mộ rất lâu rồi nói:
— Cháu không biết các chú là ai.
— Nhưng nhờ các chú, cháu mới được sinh ra và lớn lên trong hòa bình.
Minh quay mặt đi.
Anh nhớ đến ông Hoàng.
Nhớ đến lá thư trong chiếc hộp gỗ.
Chiều hôm ấy, trước khi rời Điện Biên, Minh dẫn học sinh đến một cánh đồng.
Lúa đang chín vàng.
Gió thổi làm cả cánh đồng chuyển động như sóng.
Một học sinh hỏi:
— Thầy có nghĩ ông của thầy sẽ vui nếu nhìn thấy nơi này không?
Minh mỉm cười.
— Thầy nghĩ ông sẽ vui.
— Vì sao?
Minh nhìn những đứa trẻ.
— Vì điều ông mong nhất không phải là được người khác nhớ đến.
— Mà là được nhìn thấy các em lớn lên trong hòa bình.
Xe bắt đầu rời Điện Biên.
Qua cửa sổ, Minh nhìn lại những ngọn đồi lần cuối.
Anh mở chiếc hộp gỗ, lấy lá thư của ông Hoàng ra.
Anh đọc thầm:
“Các cậu hãy yên nghỉ.
Phần đời còn lại, chúng tôi sẽ sống thật tốt.”
Minh gấp lá thư lại.
Anh nhìn những học sinh đang cười nói phía trước.
Rồi khẽ nói:
— Ông ơi, chúng cháu vẫn đang sống thật tốt.
Ngoài cửa xe, Điện Biên lùi dần phía sau.
Nhưng câu chuyện vẫn còn ở lại.
Ở những ngôi mộ.
Ở những cánh đồng.
Ở những lớp học.
Và trong trái tim của những người chưa từng gặp chiến tranh nhưng biết trân trọng hòa bình.
Điện Biên của ngày hôm qua là chiến trường. Điện Biên của ngày hôm nay là ký ức. Và Điện Biên của ngày mai sẽ là câu chuyện được kể cho những thế hệ chưa ra đời.


