Bài viết

Ngày trở lại

Phú Thọ28/01/2026Lưu Đức Sơn (Đoàn xã Tam Đảo)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày hòa bình, làng quê bừng tỉnh sau những năm dài khói lửa. Con đường đất đỏ từng in dấu chân bộ đội nay đã yên ả, trẻ con chạy chơi, tiếng cười vang lên trong nắng mới. Anh Minh đứng trước cổng làng, tay run run nắm chặt quai ba lô cũ. Nơi đây, anh đã ra đi khi còn là chàng trai mười chín tuổi; trở về, mái tóc đã lấm tấm bạc, trên người mang theo những ký ức không thể quên. Anh đi chậm qua từng ngõ nhỏ. Cây đa đầu làng vẫn đứng đó, tán lá xanh hơn xưa. Ngôi nhà tranh của mẹ nay đã được lợp ngói, vững chãi và ấm áp. Mẹ anh ngồi trước hiên, vừa thấy con đã đứng bật dậy, đôi mắt nhòa đi trong niềm vui vỡ òa. Không nhiều lời, hai mẹ con chỉ nắm tay nhau thật chặt. Bao mất mát, lo âu, mong đợi đều tan vào khoảnh khắc ấy. Chiều hôm đó, anh Minh theo mọi người ra nghĩa trang liệt sĩ thắp hương. Những hàng bia trắng lặng lẽ nằm giữa cỏ xanh, ghi tên những đồng đội đã mãi mãi không trở về. Anh đứng rất lâu trước một tấm bia quen thuộc, người bạn đã cùng anh vượt sông, băng rừng, chia nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm. Anh khẽ nói: “Chúng mình thắng rồi, quê hương yên bình rồi.” Tối đến, cả làng tổ chức bữa cơm mừng ngày sum họp. Không cao lương mỹ vị, chỉ có rau, cá đồng và bát canh nóng, nhưng ai cũng thấy ngon lạ thường. Mọi người kể chuyện làm ăn, dựng lại nhà cửa, đưa trẻ đến trường. Cuộc sống đang dần hồi sinh từ những điều bình dị nhất. Anh Minh ngồi nhìn ánh đèn điện sáng lên nơi đầu xóm, lòng trào dâng niềm xúc động. Thời hoa lửa đã lùi xa, nhưng những gì nó để lại không hề mất đi. Đó là sự hy sinh, là tình người, là ý chí vượt qua đau thương để xây dựng tương lai. Anh hiểu, chiến thắng không chỉ là chấm dứt chiến tranh, mà còn là bắt đầu một hành trình mới – hành trình dựng xây hòa bình bằng bàn tay và trái tim của những người từng đi qua lửa đạn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Ngày trở lại | Câu chuyện thời hoa lửa