Bài viết

Ngày trở lại chiến trường xưa – Cuộc hội ngộ giữa hai miền ký ức

Bài viết ghi lại những cảm xúc nghẹn ngào khi những người cựu binh và thế hệ trẻ cùng thăm lại những địa danh lịch sử. "Ngày trở lại chiến trường xưa" không chỉ là cuộc hành trình về địa lý mà là sự kết nối tâm linh, nơi bản lĩnh bám trụ và lòng tận trung son sắt của một thời hoa lửa được trao truyền, nhắc nhở chúng ta về trách nhiệm giữ gìn sự rạng rỡ và phồn vinh của Long An hôm nay.

Tây Ninh15/05/2026Hồ Phúc Trọng Hậu (Xã Đông Thành)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trên mảnh đất Long An "Trung dũng kiên cường", có những cuộc trở về mang theo sức nặng của cả một đời người. "Ngày trở lại chiến trường xưa" đưa những người lính năm cũ về với vùng biên viễn Đức Hòa, Đức Huệ, nơi mái đầu nay đã bạc trắng đứng trước những cung đường đất đỏ từng in dấu chân thanh xuân. Trong những năm tháng "Thời hoa lửa", khi pháo bầy dội xuống loang màu lửa đạn, nơi đây là chiến hào sát đồn giặc, là nơi họ đã cùng đồng đội bám trụ với lời thề "Độc lập hay là chết". Trở lại hôm nay, giữa màu xanh thanh bình, ký ức về một thời đạn bom lại ùa về rạng rỡ như mới hôm qua.

Cuộc trở về ấy chạm vào từng tấc đất mang khí tiết của tiền bối Võ Văn Tần. Bước chân người cựu binh run run khi đứng trước lối vào Địa đạo Đức Huệ – nơi từng là ngôi nhà chung của những chiến sĩ đặc công mưu trí và những sinh viên trẻ vừa rời ghế nhà trường. Chiếc ba lô cũ và đôi dép cao su năm nào giờ chỉ còn trong ký ức, nhưng tinh thần tận trung son sắt thì vẫn vẹn nguyên trong ánh mắt người lính già. Họ nhìn cửa ngõ Tây Ninh nay đã thông thoáng, tấp nập xe cộ, lòng trào dâng niềm tự hào vì sự bám trụ của mình trên mảnh đất phèn chua mặn đắng xưa kia đã hóa thành nền móng cho sự phồn vinh của huyện Đức Hòa hiện tại.

Nỗi xúc động nghẹn ngào nhất là khi tìm về hiên nhà lá đơn sơ của người mẹ đất thép năm xưa. Dưới ánh đèn dầu không bao giờ tắt, mẹ đã thầm lặng bám trụ, giữ bí mật cách mạng ngay dưới nền nhà mình suốt mùa mưa trắng trời. Dù mẹ có thể đã đi xa hoặc mái tóc đã trắng như mây, tình yêu quê hương Long An của mẹ vẫn tỏa hương trong nếp nhà, trong câu chuyện kể cho con cháu. Ngày trở lại, những người lính năm xưa thắp nén tâm nhang tri ân mẹ – người đã bảo bọc họ qua làn tên mũi đạn, người đã biến nỗi đau mất mát thành sức mạnh bám đất giữ làng để có được sự rạng rỡ hôm nay.

Ngày trở lại chiến trường xưa còn là dịp để thế hệ trẻ soi mình vào gương sáng của cha anh. Khi đứng trước hàng sao nghĩa trang lấp lánh mỗi chiều, khoảng cách giữa các thế hệ dường như xóa nhòa. Di sản mẹ và cha ông để lại là một vùng đất tự do, một tinh thần tự lực tự cường không bao giờ khuất phục.

Tuổi trẻ Long An hôm nay, khi nhìn những giọt nước mắt lăn trên gò má nhăn nheo của những người cựu binh, càng thấu hiểu giá trị của hòa bình. Hãy mang trí tuệ và khát vọng để tiếp tục xây dựng Long An ngày càng giàu đẹp, phồn vinh. Đó là lời hứa danh dự của người ở lại dành cho những người đã nằm xuống, để chiến trường xưa mãi mãi là mảnh đất rạng rỡ, là biểu tượng bất diệt của lòng tận trung với Tổ quốc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Ngày trở lại chiến trường xưa – Cuộc hội ngộ giữa hai miền ký ức | Câu chuyện thời hoa lửa