Bài viết

Ngày trở về (1)

Lào Cai03/06/2026lưu thị huệ (xã Lâm Giang)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày trở về

Ông Lê Văn Bình nhập ngũ năm 1968 khi vừa tròn hai mươi tuổi. Suốt bảy năm chiến đấu, ông luôn mang trong tim một mong ước giản dị: được trở về quê hương.

Mùa xuân năm 1975, khi nghe tin chiến thắng, cả đơn vị ôm chầm lấy nhau trong niềm vui vỡ òa.

Ít tháng sau, ông được xuất ngũ trở về.

Chuyến tàu đưa những người lính đi qua biết bao vùng đất đã từng in dấu chiến tranh. Dọc đường, nhân dân đứng hai bên vẫy tay chào đón.

Khi về đến quê, ông nhìn thấy mẹ đang đứng trước cổng nhà.

Bà đã già hơn rất nhiều so với ngày tiễn con ra trận.

Vừa nhìn thấy con, bà chạy tới ôm chầm lấy ông. Hai mẹ con không nói được lời nào vì nước mắt cứ trào ra.

Ông kể rằng đó là khoảnh khắc hạnh phúc nhất trong cuộc đời mình.

Nhưng niềm vui ấy cũng xen lẫn những khoảng lặng. Trong ba lô của ông còn mang theo danh sách những người đồng đội đã không thể trở về.

Có người nằm lại nơi chiến trường Quảng Trị.

Có người nằm lại trên dãy Trường Sơn.

Có người mãi mãi ở tuổi đôi mươi.

Những năm sau hòa bình, ông thường xuyên đi thăm gia đình đồng đội. Mỗi lần như vậy, ông lại kể cho họ nghe về những ngày chiến đấu, về sự dũng cảm và tinh thần lạc quan của những người đã hy sinh.

Nay ở tuổi ngoài tám mươi, ông vẫn giữ thói quen thắp hương cho đồng đội vào các dịp lễ, Tết.

Ông thường nói với thế hệ trẻ:

– Hòa bình là điều vô giá. Chúng tôi đã đi qua chiến tranh nên càng hiểu giá trị của cuộc sống hôm nay. Các cháu hãy sống xứng đáng với sự hy sinh của những người đi trước.

Và mỗi khi nhìn lá cờ Tổ quốc tung bay trong gió, ông lại nhớ đến những người đồng đội năm xưa – những người đã viết nên bản hùng ca bất tử của dân tộc bằng chính tuổi trẻ và cuộc đời mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn