Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Ngày Trở Về (1)

Sau nhiều năm chiến đấu nơi chiến trường, một người lính cuối cùng cũng có ngày trở về quê hương. Câu chuyện kể lại cảm xúc khó quên của giây phút đoàn tụ sau những năm tháng chiến tranh.

Lai Châu11/03/2026Tòng Thị Vui (Trường mầm non Trung Đồng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Nguyễn Văn Dũng, một người lính từng tham gia chiến đấu suốt nhiều năm trong chiến tranh. Khi rời quê lên đường nhập ngũ, tôi chỉ mới hai mươi tuổi.

Những năm tháng ngoài chiến trường trôi qua rất nhanh nhưng cũng rất dài. Chúng tôi đã đi qua nhiều cánh rừng, nhiều con suối và nhiều trận đánh khốc liệt.

Có những người bạn đã cùng tôi lên đường nhưng không thể trở về.

Đến ngày chiến tranh kết thúc, đơn vị chúng tôi nhận lệnh chuẩn bị trở về quê nhà. Khi nghe tin ấy, ai cũng lặng đi một lúc lâu.

Không phải vì không vui, mà vì chúng tôi biết rằng chặng đường phía trước là một cuộc sống hoàn toàn khác.

Chuyến xe đưa chúng tôi về qua nhiều làng mạc. Hai bên đường, những cánh đồng xanh trải dài. Khung cảnh bình yên ấy khiến tôi thấy vừa quen vừa lạ.

Khi xe dừng lại ở đầu làng, tôi bước xuống và đi chậm rãi trên con đường đất quen thuộc.

Ngôi nhà nhỏ của tôi vẫn ở đó, dưới gốc cây trước sân.

Mẹ tôi đang quét sân. Khi nhìn thấy tôi, bà đứng sững lại vài giây rồi chạy đến ôm chầm lấy tôi.

Không ai nói gì. Chỉ có những giọt nước mắt lặng lẽ rơi.

Hàng xóm xung quanh dần kéo đến. Mọi người hỏi han, cười nói, nhưng trong lòng tôi vẫn nhớ đến những người đồng đội đã không thể trở về.

Tối hôm đó, tôi ngồi trước hiên nhà, nhìn lên bầu trời yên tĩnh. Không còn tiếng máy bay, không còn tiếng bom đạn.

Chỉ có tiếng côn trùng và gió nhẹ thổi qua hàng tre.

Lúc ấy tôi mới thật sự cảm nhận được ý nghĩa của hai chữ hòa bình.

Và tôi biết rằng những năm tháng gian khổ ấy sẽ mãi mãi là ký ức không thể quên của một thời hoa lửa. 🔥🇻🇳

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn