NGÀY TRỞ VỀ
Có những cuộc trở về được chờ đợi bằng cả tuổi thanh xuân. Với người lính Nguyễn Văn Hạnh, quê hương Đằng Cao không chỉ là nơi bác sinh ra mà còn là nơi luôn hiện diện trong tâm trí suốt những năm tháng xa nhà. Bác sinh năm 1956, nhập ngũ năm 1974. Ngày ra đi, bác là một chàng trai trẻ. Những năm tháng quân ngũ khiến tuổi trẻ ấy trưởng thành trong một hoàn cảnh đặc biệt. Khi nói về ngày trở về, bác không kể bằng những lời quá hoa mỹ. Bác chỉ nói: “Được về nhà là vui lắm. Sau bao nhiêu ngày xa quê, nhìn thấy người thân là thấy mọi mệt mỏi nhẹ đi”. Chúng tôi hỏi điều bác nhìn thấy đầu tiên khi trở về có phải là một điều gì đặc biệt không. Bác cười: “Nhà mình thôi. Quê mình thôi. Nhưng đi xa lâu rồi thì cái gì cũng thấy quý”. Câu nói ấy khiến chúng tôi xúc động. Quê hương vẫn là quê hương, con đường vẫn là con đường, mái nhà vẫn là mái nhà, nhưng người trở về đã không còn là chàng trai của ngày ra đi nữa. Anh đã đi qua những năm tháng mà tuổi trẻ không thể quay lại. Bác kể rằng sau những năm tháng xa nhà, điều khiến mình trân trọng nhất chính là cuộc sống bình dị. “Ngày trước mong được về, mong được sống yên ổn bên gia đình. Sau này mới thấy bình yên là điều quý nhất”. Với thế hệ trẻ hôm nay, “bình yên” đôi khi là một khái niệm quá quen thuộc đến mức chúng ta không nhận ra giá trị của nó. Chúng ta đến trường, về nhà, gặp bạn bè, dùng điện thoại, theo đuổi những ước mơ cá nhân. Tất cả diễn ra tự nhiên. Nhưng câu chuyện của bác Hạnh khiến chúng tôi nhìn những điều ấy bằng một ánh mắt khác. Bình yên là kết quả của biết bao thế hệ đã góp sức giữ gìn. Người lính trở về không mang theo chiến tranh vào cuộc sống mới; họ mang theo một mong muốn rất giản dị: được sống, được làm việc, được chăm sóc gia đình và nhìn quê hương đổi thay. Bác nói: “Sau chiến tranh, mình chỉ mong quê hương ngày càng phát triển, con cháu được học hành”. Những lời ấy cho thấy ước vọng của người lính không dừng lại ở ngày trở về. Họ muốn những hy sinh của thế hệ mình có ý nghĩa đối với thế hệ sau. Đứng bên bác, chúng tôi nghĩ về quê hương Hoằng Hóa hôm nay. Những con đường, trường học, những công trình mới và cuộc sống của người dân đang từng ngày thay đổi. Trong sự đổi thay ấy có công sức của biết bao thế hệ, trong đó có những người lính như bác Hạnh. Bác không nhận công lao về mình, chỉ bảo: “Mỗi người góp một chút thì quê hương mới tốt lên được”. Đó có lẽ là điều chúng tôi muốn ghi lại nhất. Người lính trở về không đòi hỏi thế hệ sau phải biết ơn bằng những lời lớn lao. Họ chỉ mong thế hệ trẻ biết sống tử tế và có trách nhiệm. Ngày trở về của một người lính vì thế không phải là dấu chấm hết cho câu chuyện. Nó là sự bắt đầu của một hành trình khác – hành trình xây dựng cuộc sống trong hòa bình. Và hôm nay, khi được nghe bác Hạnh kể, chúng tôi hiểu rằng sự bình yên của quê hương cần được tiếp nối bằng trách nhiệm của mỗi người. Có những người đã trở về sau chiến tranh để sống một cuộc đời bình dị. Nhưng chính cuộc đời bình dị ấy lại là minh chứng rằng điều quý giá nhất mà con người mong muốn sau những năm tháng mất mát chính là được sống trong hòa bình cùng gia đình và quê hương.



