Ngày trở về (3)
Sau hai mươi năm quân ngũ, ông Lê Ngọc Sơn xuất ngũ năm 1988 với quân hàm Thượng sĩ. Ngày trở về quê hương Thanh Hóa sau bao năm chiến tranh là ký ức đầy xúc động đối với ông. Hành trang của người lính năm ấy không chỉ là ba lô bạc màu mà còn là những ký ức không thể nào quên về đồng đội và tuổi trẻ thời hoa lửa.
Tháng cuối năm 1988, ông Lê Ngọc Sơn nhận quyết định xuất ngũ sau hai mươi năm phục vụ trong quân đội. Ngày rời đơn vị, ông đứng rất lâu trước cổng doanh trại.
Ông kể:
“Bao năm sống cùng đồng đội, tự nhiên bảo về quê thấy lòng cứ trống trải lắm.”
Chiếc ba lô cũ theo ông suốt nhiều năm chiến tranh giờ chỉ còn vài bộ quần áo bạc màu và cuốn sổ ghi tên những đồng đội đã hy sinh. Chuyến xe chở những người lính phục viên chạy dọc miền Trung trong cái lạnh cuối đông.
Khi về đến quê nhà Thanh Hóa, mẹ ông đã đứng đợi ở đầu làng từ sớm. Vừa thấy con trai mặc bộ quân phục bạc màu bước xuống xe, bà òa khóc.
Ông nghẹn ngào nhớ lại:
“Hai mươi năm mới được ăn bữa cơm đúng nghĩa với gia đình. Lúc ấy chỉ thấy chiến tranh thật dài.”
Những ngày sau đó, ông đi thăm gia đình các đồng đội đã hy sinh. Có người mãi mãi nằm lại ở Quảng Trị, có người mất trên đường Trường Sơn, cũng có người đến nay vẫn chưa tìm được hài cốt.
Ông thường nói với con cháu rằng:
“Các bác ngày ấy chiến đấu không phải để trở thành anh hùng, chỉ mong đất nước hòa bình để thế hệ sau được sống yên vui.”
Giờ đây, mái tóc đã bạc trắng, nhưng mỗi lần nhắc về một thời hoa lửa, ánh mắt người lính năm xưa vẫn ánh lên niềm tự hào. Đó là niềm tự hào của một thế hệ đã dành cả tuổi trẻ cho Tổ quốc.



