NGÀY TRỞ VỀ
NGÀY TRỞ VỀ
Sau chiến tranh, một người lính trở về quê ở Ninh Bình.
Anh đi dọc con đường làng, lòng hồi hộp.
Nhưng khi về đến nhà… anh đứng lặng.
Ngôi nhà cũ không còn. Chỉ là một nền đất trống.
Một người hàng xóm già nhận ra anh, chậm rãi nói:
“Gia đình cậu… đã chuyển đi từ lâu. Không ai biết họ ở đâu.”
Người lính không nói gì. Anh chỉ ngồi xuống, lấy trong ba lô ra một nắm đất nhỏ.
Đó là nắm đất anh mang theo từ chiến trường.
Anh rải xuống nền nhà cũ.
“Ít nhất… mình cũng đã về.”
Không có đoàn tụ.
Không có nước mắt.
Chỉ có một người lính… hoàn thành lời hứa với chính mình.
Không phải ai sau chiến tranh cũng có một cái kết trọn vẹn, nhưng sự trở về – dù chỉ trong tâm tưởng – vẫn là điều thiêng liêng nhất.



