Ngày trở về
Ngày chiến tranh kết thúc, nhiều người lính trở về quê.
Nguyễn Văn Dưỡng cũng mong chờ ngày ấy.
Anh từng tưởng tượng cảnh mình bước xuống con đường làng, nghe tiếng người thân gọi tên.
Nhưng sau chiến tranh, quê hương đã thay đổi.
Có những mái nhà không còn nguyên vẹn.
Có những người mẹ vẫn chờ một người con không trở về.
Có những người vợ đã quen với cuộc sống thiếu bóng chồng.
Và có những người lính mang trên mình những vết thương không bao giờ biến mất.
Dưỡng hiểu rằng chiến thắng không có nghĩa là mọi đau thương lập tức biến mất.
Hòa bình cần thời gian để hàn gắn.
Nhưng khi nhìn những đứa trẻ chạy chơi trên con đường làng, anh biết những năm tháng chiến đấu của mình không vô nghĩa.
Bởi cuối cùng, tiếng bom đã nhường chỗ cho tiếng cười.
Đó chính là phần thưởng lớn nhất của một người lính: được nhìn thấy quê hương sống trong hòa bình.


