NGÀY TRỞ VỀ
Ngày tôi trở về là một ngày nắng đẹp. Con đường làng vẫn như xưa, nhưng tôi thì không còn là con người của ngày trước.
Tôi bước đi chậm rãi, lòng hồi hộp. Khi nhìn thấy mẹ đứng trước cửa, tôi không kìm được nước mắt.
Chúng tôi ôm nhau thật lâu. Không cần nói gì, cả hai đều hiểu những gì đã trải qua.
Nhưng không phải ai cũng có ngày trở về như tôi. Nhiều người bạn của tôi đã nằm lại nơi chiến trường.
Chính vì thế, niềm vui của tôi luôn đi cùng nỗi buồn. Và tôi hiểu rằng hòa bình là điều quý giá nhất.


