Cựu chiến binh

Ngày Trở Về

An Giang18/08/2026Trương Văn Tường (Đoàn xã Đông Thái)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi vẫn nhớ những năm tháng tuổi trẻ khi đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Ngày lên đường nhập ngũ, buổi sáng mờ sương phủ kín con đường đất đỏ. Mỗi người mang theo một ba lô đơn sơ, không nặng vì hành lý mà nặng vì những lời chưa kịp nói với gia đình và một lời hẹn thầm lặng: ngày trở về.

Chiến trường khắc nghiệt hơn mọi điều tôi từng hình dung. Những cơn mưa rừng lạnh buốt, gió thổi hun hút, tiếng côn trùng rả rích không dứt. Đêm xuống, chỉ còn ánh chớp và tiếng nổ xé trời, đất rung lên, khói súng và bụi đất quẩn quanh, khiến mỗi hơi thở cũng trở nên nặng nề.

Có những ngày trời xám đục, bom đạn rít qua đầu rồi nổ tung giữa rừng, để lại mùi khét của thuốc súng. Trong những khoảnh khắc ấy, đau xót nhất là khi một đồng đội vừa còn bên cạnh đã nằm lại, chỉ còn tiếng gió như lời tiễn biệt.

Hơn nửa thế kỷ trôi qua, tôi may mắn trở về với cuộc sống bình yên: cánh đồng lúa, mùi rơm rạ, tiếng trẻ nhỏ cười đùa. Nhưng ký ức về những người đồng đội năm xưa vẫn chưa bao giờ phai nhạt.

Mỗi lần nhìn lá cờ Tổ quốc tung bay, tôi lại nhớ tiếng hành quân, tiếng gọi nhau trong đêm tối, và những khoảng lặng không thể gọi tên. Tôi kể lại không phải để nhắc về đau thương, mà để nhắc rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng tuổi trẻ, máu xương và những giấc mơ còn dang dở của một thời hoa lửa. 🇻🇳

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn