Ngày trở về
Khi đặt chân xuống ga, nhìn thấy những con phố quen thuộc của Hồng Bàng, bác bỗng đứng lặng. “Mọi thứ vừa quen vừa lạ. Chiến tranh đã làm thay đổi nhiều thứ, nhưng tình người thì vẫn còn nguyên,” bác xúc động.
Bác Trần Văn Sơn vẫn nhớ như in ngày mình trở về sau những năm tháng chiến đấu. “Chuyến tàu đưa chúng tôi về gần đến ga, tim tôi đập nhanh lắm. Không biết quê hương giờ ra sao, gia đình thế nào,” bác kể.
Khi đặt chân xuống ga, nhìn thấy những con phố quen thuộc của Hồng Bàng, bác bỗng đứng lặng. “Mọi thứ vừa quen vừa lạ. Chiến tranh đã làm thay đổi nhiều thứ, nhưng tình người thì vẫn còn nguyên,” bác xúc động.
Gia đình, hàng xóm ra đón, ai cũng ôm chầm lấy nhau. Có người cười, có người khóc. “Giây phút đó, tôi mới thật sự tin mình đã trở về,” bác nói. Nhưng niềm vui cũng xen lẫn nỗi buồn, khi nhiều đồng đội không còn có cơ hội chứng kiến ngày ấy.
Bác kể, những ngày đầu trở về, mọi thứ đều phải bắt đầu lại từ con số không. Nhà cửa cần sửa sang, cuộc sống còn nhiều khó khăn. Nhưng với bác, chỉ cần còn sống, còn được ở bên gia đình, đã là điều quý giá nhất.
“Chiến tranh lấy đi nhiều thứ, nhưng cũng dạy chúng tôi biết trân trọng hòa bình,” bác chia sẻ. Giờ đây, mỗi khi đi qua những con đường đông đúc của Hồng Bàng, bác lại nhớ về ngày trở về năm ấy – một ngày không thể nào quên trong cuộc đời người lính.



