Khác

NGÀY TRỞ VỀ

Sau ngày Giải phóng miền Nam, khi tiếng súng đã ngừng vang, đất nước bước vào những ngày đầu tiên của hòa bình, cũng là lúc những người lính bắt đầu hành trình trở về – hành trình mà họ đã chờ đợi suốt bao năm trời nơi chiến trường.

Hải Phòng31/03/2026Đoàn TNCS HCM xã Nam An Phụ (Đoàn TNCS HCM xã Nam An Phụ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những đoàn quân nối dài trên khắp các nẻo đường đất nước. Họ trở về từ rừng sâu, từ chiến hào, từ những vùng đất từng ngập trong khói lửa. Ba lô vẫn trên vai, bộ quân phục bạc màu, khuôn mặt sạm nắng, nhưng ánh mắt ai cũng sáng lên niềm vui khó tả.

Có người trở về bằng những chuyến xe, có người đi bộ hàng trăm cây số. Mỗi bước chân là một nhịp đập của nỗi nhớ quê hương. Trong tim họ, hình ảnh mái nhà, bến nước, hàng tre… hiện lên rõ ràng hơn bao giờ hết.

Khi về đến làng, có những cuộc đoàn tụ vỡ òa. Người mẹ tóc đã bạc trắng ôm chầm lấy con trai, không nói nên lời. Người vợ đứng lặng, nước mắt lăn dài khi thấy chồng mình – người tưởng như đã mãi mãi không trở về. Những đứa trẻ lần đầu được gặp cha, vừa lạ lẫm vừa xúc động.

Nhưng không phải ai cũng có được niềm hạnh phúc trọn vẹn ấy.

Có những người lính trở về, đứng trước ngôi nhà cũ mà lòng quặn thắt – vì cha mẹ đã mất, vì người thân không còn. Có những người mang theo danh sách đồng đội đã hy sinh, về báo tin cho gia đình họ. Mỗi câu chuyện là một nỗi đau, một khoảng trống không gì bù đắp được.

Có người trở về nhưng mang trong mình những vết thương không bao giờ lành – những vết thương trên cơ thể và cả trong tâm hồn. Họ sống tiếp cuộc đời với ký ức chiến tranh vẫn còn in sâu, với những đêm không ngủ vì nhớ về đồng đội đã ngã xuống.

Thế nhưng, vượt lên tất cả, vẫn là một niềm vui chung – niềm vui của hòa bình.

Không còn tiếng bom rơi, không còn cảnh chia ly vì chiến tranh. Trẻ em được đến trường, người dân được lao động trong yên bình. Những cánh đồng lại xanh, những con đường lại đông vui tiếng cười.

Những người lính năm xưa, từ chiến trường trở về, lại bắt đầu một cuộc chiến mới – cuộc chiến với đói nghèo, với khó khăn của thời hậu chiến. Họ dựng lại nhà cửa, khai hoang ruộng đất, góp sức xây dựng quê hương từ những đổ nát.

Họ không còn cầm súng, nhưng vẫn giữ nguyên tinh thần của người lính: kiên cường, trách nhiệm và giàu tình nghĩa.

Ngày trở về của họ không chỉ là kết thúc một cuộc chiến, mà còn là sự khởi đầu của một hành trình mới – hành trình xây dựng và bảo vệ hòa bình.

Có người trở về với vòng tay yêu thương, có người trở về trong nỗi lặng thầm. Nhưng tất cả đều gặp nhau ở một điểm chung: niềm hạnh phúc được sống trong một đất nước hòa bình.

Và chính từ những mất mát, hy sinh ấy, chúng ta hôm nay càng hiểu rằng:

Hòa bình – tưởng chừng giản dị – lại là điều quý giá nhất, được đánh đổi bằng cả một thế hệ đã dâng hiến tuổi xuân và cuộc đời mình cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn