Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Ngày trở về

Mình kể bạn một câu chuyện theo góc nhìn người lính trở về sau chiến tranh nhé 🌿 ⸻ Ngày tôi trở về Ngày chiến tranh kết thúc, tôi trở về làng bằng chuyến xe chở đầy những người lính như tôi – áo bạc màu, balô sờn vai, mang theo những ký ức nặng hơn hành trang. Xe dừng ở đầu làng. Con đường đất năm xưa vẫn đó, nhưng sao tôi thấy lạ lẫm đến thế. Tôi bước chậm. Mỗi bước chân như giẫm lên chính những năm tháng đã đi qua. Ngôi nhà cũ hiện ra sau hàng tre. Mái ngói sứt mẻ, bức tường loang lổ vết t

Thanh Hóa30/01/2026Lê Công Ngọ3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mình kể bạn một câu chuyện theo góc nhìn người lính trở về sau chiến tranh nhé 🌿

Ngày tôi trở về

Ngày chiến tranh kết thúc, tôi trở về làng bằng chuyến xe chở đầy những người lính như tôi – áo bạc màu, balô sờn vai, mang theo những ký ức nặng hơn hành trang. Xe dừng ở đầu làng. Con đường đất năm xưa vẫn đó, nhưng sao tôi thấy lạ lẫm đến thế.

Tôi bước chậm. Mỗi bước chân như giẫm lên chính những năm tháng đã đi qua. Ngôi nhà cũ hiện ra sau hàng tre. Mái ngói sứt mẻ, bức tường loang lổ vết thời gian. Tôi đứng lặng rất lâu, không dám gọi.

Cánh cửa mở ra. Mẹ tôi đứng đó. Lưng còng hơn trước, tóc bạc trắng. Bà nhìn tôi sững sờ, đôi mắt run run như không dám tin. Rồi bà òa khóc, ôm chầm lấy tôi, bàn tay gầy guộc bấu chặt lấy vai con trai.

– Con… còn sống thật rồi…

Tôi không nói được gì. Chỉ nghe mùi khói bếp quen thuộc, mùi mồ hôi của mẹ, và tiếng tim mình đập loạn nhịp.

Đêm đầu tiên ở nhà, tôi không ngủ được. Tiếng ếch nhái ngoài ao làm tôi giật mình. Tôi quen với tiếng bom hơn là sự yên tĩnh. Trong giấc mơ, tôi vẫn thấy đồng đội gọi tên mình giữa khói lửa.

Sáng hôm sau, tôi ra nghĩa trang liệt sĩ của làng. Những tấm bia xếp hàng ngay ngắn. Có tên người tôi từng chơi thuở nhỏ, có tên người từng hẹn ngày cùng nhau về cưới vợ. Tôi đứng rất lâu trước từng ngôi mộ, thì thầm xin lỗi:

– Tôi đã về… còn các cậu thì ở lại.

Những ngày sau đó, tôi tập làm lại một người dân bình thường. Cầm cuốc ra đồng, tay tôi run. Mỗi lần nghe tiếng nổ lớn, tim tôi lại thắt lại. Nhưng mẹ luôn ở bên, lặng lẽ nấu cơm, gọi tôi về mỗi bữa, như kéo tôi dần ra khỏi những tháng ngày đạn bom.

Một buổi chiều, tôi mang bộ quân phục cũ ra giặt. Nước nhuộm màu đất đỏ. Tôi nhìn bộ áo quần ấy rất lâu. Nó đã che chở tôi qua bao trận đánh, chứng kiến bạn bè tôi ngã xuống. Tôi gấp lại cẩn thận, đặt vào đáy rương.

Tôi hiểu: mình không cởi bỏ được chiến tranh khỏi ký ức, nhưng có thể học cách sống tiếp cùng nó.

Nhiều năm sau, tôi trở thành người kể chuyện cho lũ trẻ trong làng. Tôi không kể về bom đạn, mà kể về đồng đội, về tình người giữa lằn ranh sống chết. Tôi muốn chúng hiểu: hòa bình không tự nhiên mà có, và những người trở về cũng mang theo những vết thương không nhìn thấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn