NGÀY TRỞ VỀ
Sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, người lính trở về quê. Mẹ già đứng trước ngõ: “Con về thật rồi sao?” Anh quỳ xuống: “Hòa bình rồi, mẹ ạ.” Bài học: Hòa bình là thành quả thiêng liêng cần được gìn giữ.
Mùa xuân sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, người lính Nguyễn Văn Nam trở về quê sau nhiều năm xa cách.
Con đường làng vẫn vậy, nhưng hàng tre đã cao hơn. Anh dừng trước cổng nhà. Người mẹ tóc bạc đứng lặng vài giây rồi òa khóc:
“Nam… con thật sự về rồi sao?”
Anh quỳ xuống, nắm tay mẹ:
“Chiến tranh kết thúc rồi, mẹ ạ.”
Căn nhà nhỏ đơn sơ, nhưng đầy ắp tiếng cười. Hàng xóm kéo đến chúc mừng.
Một người hỏi:
“Anh có tiếc những năm tháng tuổi trẻ không?”
Nam nhìn ra cánh đồng xanh:
“Không. Vì chúng tôi đã đổi lấy hòa bình.”
Những ngày sau, anh cùng bà con sửa lại trường học, đắp lại con đường đất. Không còn tiếng súng, chỉ còn tiếng cuốc xẻng và tiếng trẻ con nô đùa.
Một buổi chiều, Nam đứng nhìn lũ trẻ chơi đùa. Anh nói khẽ với mẹ:
“Chỉ cần chúng không phải nghe tiếng bom nữa là đủ.”
Mẹ anh mỉm cười:
“Hòa bình là phần thưởng lớn nhất.”
Bài học: Hòa bình là thành quả thiêng liêng được đánh đổi bằng biết bao hy sinh, và cần được gìn giữ, xây dựng mỗi ngày.



