NGÀY TRỞ VỀ
NGÀY TRỞ VỀ
NGÀY TRỞ VỀ
Sau những năm tháng trong quân ngũ, điều tôi mong chờ nhất chính là ngày được trở về quê hương.
Tôi sinh năm 1947, quê ở xã Minh Ngọc, tỉnh Tuyên Quang. Những năm tháng tuổi trẻ của tôi gắn với cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Khi ấy, chúng tôi còn trẻ và luôn nghĩ rằng chỉ cần cố gắng thì ngày đất nước hòa bình rồi sẽ đến.
Ngày trở về, cảm xúc trong tôi thật khó nói thành lời.
Tôi đã xa quê một thời gian dài. Trong trí nhớ của tôi, quê hương vẫn là những hình ảnh thân thuộc từ những ngày còn trẻ. Nhưng khi trở về, tôi nhận ra thời gian đã thay đổi rất nhiều thứ.
Tôi cũng đã thay đổi.
Từ một thanh niên rời quê, tôi trở về với nhiều ký ức trong lòng.
Có những ký ức vui, nhưng cũng có những ký ức khiến tôi lặng người mỗi khi nhớ lại.
Tôi nhớ những người đồng đội. Có người trở về cùng tôi, có người đã mãi mãi nằm lại trong những năm tháng chiến tranh.
Tôi nghĩ về họ và tự nhủ rằng mình phải sống thật tốt.
Bởi những người đã hy sinh không còn cơ hội nhìn thấy quê hương trong những ngày hòa bình. Những người còn sống như chúng tôi phải tiếp tục cuộc sống, phải chăm lo gia đình và góp sức xây dựng quê hương.
Trở về với đời thường, tôi lại bắt đầu từ những công việc bình dị.
Không còn những ngày tháng quân ngũ, tôi tập trung vào cuộc sống gia đình, lao động và chăm lo cho những người thân yêu.
Những việc ấy tưởng chừng rất bình thường, nhưng sau chiến tranh, tôi thấy mỗi ngày bình yên đều đáng quý.
Được ngồi ăn một bữa cơm cùng gia đình.
Được nghe tiếng trẻ con cười.
Được nhìn quê hương thay đổi.
Được sống trong một buổi chiều yên tĩnh.
Tất cả đều khiến tôi hiểu rằng hòa bình quý giá đến nhường nào.
Nhiều năm đã trôi qua kể từ ngày tôi trở về. Những người lính năm xưa giờ đều đã già. Mái tóc đã bạc, sức khỏe không còn như trước.
Nhưng ký ức về tuổi trẻ vẫn còn.
Tôi nghĩ rằng thế hệ chúng tôi may mắn ở chỗ đã được sống qua một thời kỳ lịch sử đặc biệt. Chúng tôi đã chứng kiến sự gian khổ, sự hy sinh và cả ngày đất nước hòa bình.
Bây giờ, điều tôi mong muốn nhất là con cháu được sống bình yên, được học hành và có tương lai.
Tôi không muốn các cháu phải trải qua chiến tranh.
Tôi chỉ muốn các cháu hiểu rằng hòa bình hôm nay rất đáng trân trọng.
Mỗi lần nhìn về quê hương Minh Ngọc, tôi lại thấy lòng mình bình yên.
Tôi đã trở về.
Và có lẽ, với một người lính, không có niềm vui nào lớn hơn việc được trở về quê hương sau những năm tháng chiến tranh.



