Ngày Trở Về
Ngày Trở Về
Sau nhiều năm xa quê, cuối cùng tôi cũng được trở về.
Con đường làng ngày trước vẫn còn đó, chỉ có những hàng tre đã cao hơn và mái nhà xưa đã cũ đi nhiều. Tôi đứng trước cổng, bỗng thấy lòng mình nghẹn lại.
Mẹ bước ra.
Bà nhìn tôi rất lâu rồi mới nói:
“Con về rồi…”
Tôi không trả lời được, chỉ bước tới ôm lấy mẹ.
Bao nhiêu năm nơi chiến trường, tôi chưa từng khóc. Vậy mà giây phút ấy, nước mắt cứ tự nhiên rơi xuống.
Đêm hôm đó, mẹ nấu cho tôi một bữa cơm giản dị. Chỉ có rau luộc, cá kho và bát canh nóng, nhưng với tôi, đó là bữa cơm ngon nhất cuộc đời.
Ngoài sân, cây bưởi đã bắt đầu ra hoa.
Tôi ngồi dưới gốc cây, nhớ đến Hùng và những người đồng đội đã không thể trở về.
Tôi tự hỏi nếu họ còn sống, hôm nay họ sẽ làm gì?
Có lẽ Hùng đã có một gia đình nhỏ. Có lẽ cậu ấy sẽ ngồi bên hiên nhà, kể cho con mình nghe về những năm tháng tuổi trẻ.
Nhưng những điều ấy chỉ có thể nằm trong tưởng tượng.
Tôi ngước nhìn bầu trời.
“Các cậu yên nghỉ nhé. Chúng ta đã trở về với ngày bình yên rồi.”
Gió thổi qua tán cây.
Những cánh hoa trắng rơi xuống vai tôi.
Tôi mỉm cười.
Chiến tranh đã kết thúc, nhưng trong trái tim tôi, những người bạn năm nào vẫn còn sống mãi.
Họ là một phần của tuổi trẻ.
Một phần của quê hương.
Và một phần không thể nào quên của ngày trở về.


