Ngày Trở Về Bỏ Ngỏ Day Dứt
Bài viết khắc họa chân thực về những mất mát nơi chiến trường và nỗi ám ảnh tâm lý dai dẳng của người lính khi trở về thời bình.
Bão lửa thiêu rụi mọi thứ, từ những ngôi làng bình yên đến những thân cây cổ thụ. Trong giao hào chật hẹp, mùi bùn đất quyện lẫn mùi thuốc súng tạo nên một thứ không khí ngột ngạt. Ai cũng hiểu rằng ngày mai có thể mình sẽ không còn được nhìn thấy ánh mặt trời. Khói đạn pháo mù mịt che khuất cả bầu trời, tiếng bom dội xuống đất rung chuyển như xé toạc màng nhĩ. Chúng tôi hành quân qua những cánh rừng già rậm rạp, nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau một khoảnh khắc mỏng manh. Trở về quê hương khi đất nước đã hòa bình, tiếng chim hót thay cho tiếng súng, nhưng sự tĩnh lặng ấy đôi khi lại khiến tôi giật mình. Cuộc sống đời thường bỗng trở nên xa lạ với một người đã quen với khói lửa. Đôi bàn tay tôi thỉnh thoảng lại run rẩy vô cớ. Không phải vì bệnh tật, mà là tàn dư của những ngày tháng căng thẳng cực độ đối diện với tử thần. Vết thương lòng vẫn cứ âm ỉ rỉ máu, chẳng có loại thuốc nào chữa lành được. Đêm về, những giấc mơ lại đưa tôi quay về chiến trường xưa. Tiếng la hét, tiếng nổ chát chúa vang lên trong tâm trí khiến tôi giật mình tỉnh giấc, mồ hôi ướt đẫm áo. Hội chứng chấn thương tâm lý bám riết lấy tôi như một cái bóng không thể rũ bỏ. Mỗi năm đến ngày thương binh liệt sĩ, thắp nén nhang cho đồng đội, tôi thấy lòng nhẹ nhõm hơn. Những đau thương dần hóa thành sức mạnh, thúc đẩy tôi tiếp tục cống hiến cho xóm làng, cho sự phát triển của quê hương.



