Ngày trở về của đồng đội
Câu chuyện 109: Ngày trở về của đồng đội
Sau hơn bốn mươi năm kể từ ngày đất nước thống nhất, những cựu chiến binh của Đại đội 5 quyết định tổ chức một cuộc gặp mặt đặc biệt.
Tin tức được truyền đi khắp nơi. Những người lính năm xưa, dù sống ở nhiều tỉnh thành khác nhau, đều cố gắng sắp xếp công việc để trở về.
Ngày gặp mặt, hội trường nhỏ của xã rộn ràng tiếng cười và những cái bắt tay thật chặt. Những mái tóc đã bạc trắng, những gương mặt in dấu thời gian nhưng tình đồng đội vẫn vẹn nguyên như thuở nào.
Ông Nguyễn Văn Hòa xúc động ôm người bạn chiến đấu từng cùng mình vượt Trường Sơn năm 1972. Hơn bốn mươi năm qua, đây là lần đầu tiên họ gặp lại nhau.
Mọi người cùng nhau ôn lại những kỷ niệm cũ: những đêm hành quân, những trận đánh ác liệt, những lần sẻ chia từng ngụm nước và miếng lương khô giữa chiến trường.
Niềm vui gặp lại xen lẫn sự xúc động khi nhắc đến những đồng đội đã hy sinh.
Trên sân khấu, một khoảng lặng được dành để tưởng nhớ những người đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.
Ai cũng hiểu rằng nếu không có sự hy sinh ấy, sẽ không có ngày đoàn tụ hôm nay.
Buổi gặp mặt kết thúc bằng bài hát truyền thống của đơn vị. Những giọng hát không còn khỏe như xưa nhưng vẫn chan chứa tình cảm.
Ngày trở về của đồng đội không chỉ là cuộc hội ngộ của những người lính mà còn là dịp để nhắc nhớ về tình đồng chí, đồng đội thiêng liêng đã được tôi luyện trong bom đạn.
Đó là tình cảm đẹp đẽ, bền vững và không bao giờ phai nhạt của những con người đã cùng nhau đi qua một thời hoa lửa.



