Bài viết

Ngày trở về của người lính Điện Biên quê Nam Định

Ninh Bình03/07/2026Phạm Hồng Đông (Thôn 5)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

"Có những chiến thắng làm thay đổi lịch sử dân tộc. Nhưng phía sau chiến thắng ấy là những con người bình dị, lặng lẽ trở về quê hương và tiếp tục cống hiến cho đất nước trong thời bình."

Những ngày tháng Năm, khi cả nước hướng về kỷ niệm Chiến thắng Điện Biên Phủ, tôi có dịp đọc những câu chuyện về các cựu chiến sĩ năm xưa. Trong số đó, hình ảnh ông Lại Trọng Chú, người con quê thôn Vân Đồn, xã Nghĩa An, huyện Nam Trực, tỉnh Nam Định, để lại trong tôi nhiều suy nghĩ.

Ông sinh năm 1926 trong một gia đình nông dân. Lớn lên giữa những năm đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, cũng như bao thanh niên Việt Nam thời ấy, ông sớm tham gia kháng chiến với mong muốn duy nhất: góp sức giành lại độc lập cho Tổ quốc.

Năm 1954, ông cùng đồng đội có mặt trong Chiến dịch Điện Biên Phủ – chiến dịch quyết định làm nên một trong những chiến thắng vang dội nhất của dân tộc Việt Nam trong thế kỷ XX.

Điện Biên khi ấy không chỉ là một chiến trường.

Đó là nơi hàng chục nghìn cán bộ, chiến sĩ, thanh niên xung phong và dân công hỏa tuyến cùng chung một ý chí.

Giữa núi rừng Tây Bắc, những đoàn người ngày đêm vận chuyển lương thực, kéo pháo, đào hào, mở đường.

Mỗi mét chiến hào được đào lên đều thấm đẫm mồ hôi.

Mỗi bước tiến đều phải đánh đổi bằng sự kiên cường và lòng quả cảm.

Trong đội ngũ những người lính ấy có ông Lại Trọng Chú – một người lính trẻ mang theo niềm tin sắt son vào ngày chiến thắng.

Chiến dịch kết thúc với lá cờ "Quyết chiến – Quyết thắng" tung bay trên nóc hầm chỉ huy của Tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ.

Đó là khoảnh khắc không chỉ mở ra một trang mới cho dân tộc Việt Nam mà còn cổ vũ mạnh mẽ phong trào giải phóng dân tộc trên toàn thế giới.

Nhưng điều khiến tôi xúc động nhất không phải chỉ là ngày chiến thắng.

Mà là ngày trở về.

Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, ông Lại Trọng Chú trở về quê hương Nam Định.

Không mang theo hào quang của người chiến thắng.

Không chọn cuộc sống an nhàn.

Ông tiếp tục tham gia công tác bình dân học vụ, góp phần xóa nạn mù chữ cho người dân địa phương.

Nếu trong chiến tranh, ông cầm súng bảo vệ độc lập dân tộc, thì trong hòa bình, ông cầm viên phấn để gieo những con chữ đầu tiên cho quê hương.

Hai công việc khác nhau.

Nhưng đều xuất phát từ một tình yêu đất nước.

Nhiều năm sau, khi tuổi đã cao, ông vẫn luôn được địa phương trân trọng như một chứng nhân của lịch sử.

Mỗi dịp kỷ niệm Chiến thắng Điện Biên Phủ, những người trẻ lại đến thăm, lắng nghe câu chuyện về một thời "khoét núi, ngủ hầm, mưa dầm, cơm vắt".

Không phải để ca ngợi chiến tranh.

Mà để hiểu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao gian khổ và hy sinh.

Đọc về cuộc đời ông, tôi càng thấm thía một điều:

Những người anh hùng không chỉ tỏa sáng trên chiến trường.

Họ còn tỏa sáng trong chính cuộc sống đời thường.

Sau chiến thắng, họ trở về làm người nông dân, người thầy giáo, người cán bộ...

Họ tiếp tục xây dựng quê hương bằng sự giản dị và trách nhiệm.

Đó cũng chính là vẻ đẹp lớn nhất của thế hệ làm nên Chiến thắng Điện Biên Phủ.

Ngày nay, chúng ta không còn phải hành quân qua những dãy núi cao, không còn phải đối mặt với bom đạn.

Nhưng thế hệ trẻ vẫn có một "mặt trận" của riêng mình.

Đó là học tập để làm chủ tri thức.

Là lao động sáng tạo.

Là gìn giữ những giá trị lịch sử.

Là xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp.

Mỗi lần lá cờ Tổ quốc tung bay trong gió, tôi lại nghĩ đến những người lính như ông Lại Trọng Chú.

Họ đã dành tuổi trẻ cho độc lập dân tộc.

Và dành cả phần đời còn lại để dựng xây quê hương.

Có lẽ, đó chính là ý nghĩa đẹp nhất của hai chữ "người lính".

Xin được kết thúc câu chuyện bằng một suy nghĩ:

Chiến thắng Điện Biên Phủ đã lùi xa hơn bảy mươi năm, nhưng tinh thần Điện Biên vẫn còn mãi. Tinh thần ấy được gìn giữ không chỉ trong những trang sử, mà còn trong cuộc đời bình dị của những người lính trở về, như ông Lại Trọng Chú – người con của quê hương Nam Định.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn