Bài viết

Ngày trở về của những người lính sau hòa bình

An Giang16/06/2026Võ Thị Mỹ Nhân (Xã Đoàn Long Thạnh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày trở về của những người lính sau hòa bình

Mùa xuân năm 1975, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước kết thúc thắng lợi, đất nước bước sang một trang sử mới. Trên khắp các vùng quê Kiên Giang, từ U Minh Thượng, Hòn Đất đến Giồng Riềng, những người lính năm xưa bắt đầu hành trình trở về sau nhiều năm chiến đấu nơi chiến trường.

Đó là những ngày đầy xúc động. Sau bao năm sống giữa bom đạn, đối mặt với gian khổ và hiểm nguy, giờ đây họ được trở về với gia đình, với mái nhà thân yêu và những cánh đồng quê hương. Nhiều người đã rời quê khi còn là những chàng trai tuổi đôi mươi, đến ngày trở lại mái tóc đã điểm bạc, trên gương mặt hằn sâu dấu vết của chiến tranh.

Có những cuộc đoàn tụ trọn vẹn trong niềm vui và nước mắt. Người mẹ già sau nhiều năm mòn mỏi chờ tin con nay được ôm người con trai vào lòng. Người vợ trẻ năm nào giờ đã trở thành người phụ nữ tần tảo nuôi con khôn lớn trong những tháng năm chờ đợi. Những đứa trẻ chỉ biết cha qua lời kể của mẹ giờ mới lần đầu được gặp người cha trở về từ chiến trường.

Nhưng không phải ai cũng trở về trong hình hài lành lặn. Có người mất đi một phần cơ thể vì bom đạn. Có người mang trên mình những vết thương không bao giờ lành hẳn. Nhiều đồng đội của họ đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường, để lại niềm tiếc thương vô hạn trong lòng người thân và đồng chí.

Tuy nhiên, những người lính ấy không cho phép mình nghỉ ngơi quá lâu. Họ hiểu rằng chiến tranh đã kết thúc nhưng một nhiệm vụ mới đang chờ phía trước: xây dựng lại quê hương sau những năm dài bị tàn phá. Những vùng căn cứ cách mạng năm xưa còn ngổn ngang khó khăn. Đường sá xuống cấp, ruộng đồng hoang hóa, đời sống nhân dân còn nhiều thiếu thốn.

Tại vùng U Minh Thượng, nhiều cựu chiến binh cùng nhân dân khai hoang đất đai, đào kênh dẫn nước, mở rộng diện tích sản xuất. Ở Hòn Đất và Giồng Riềng, những người lính trở thành cán bộ xã, giáo viên, công nhân hoặc nông dân sản xuất giỏi. Họ tiếp tục phát huy tinh thần vượt khó của người chiến sĩ trong công cuộc xây dựng quê hương.

Có người dù mang thương tật vẫn hăng hái tham gia các phong trào phát triển kinh tế, giúp đỡ bà con sản xuất. Có người dành cả cuộc đời để kể lại những câu chuyện chiến tranh cho thế hệ trẻ, giáo dục truyền thống yêu nước và lòng tự hào dân tộc. Họ trở thành những nhân chứng sống của một thời hoa lửa, giúp thế hệ sau hiểu hơn về giá trị của hòa bình hôm nay.

Theo thời gian, những vùng đất từng là căn cứ kháng chiến đã thay đổi mạnh mẽ. Những con đường bê tông nối liền các ấp, những cánh đồng lúa xanh bát ngát, những trường học và trạm y tế khang trang mọc lên trên chính mảnh đất từng hứng chịu bom đạn chiến tranh. Thành quả ấy có sự đóng góp to lớn của những người lính trở về sau ngày thống nhất.

Ngày nay, mỗi khi gặp nhau trong các buổi họp mặt truyền thống, những cựu chiến binh vẫn nhắc về những năm tháng chiến đấu gian khổ và những ngày đầu xây dựng quê hương sau hòa bình. Đó không chỉ là ký ức về chiến tranh mà còn là niềm tự hào về những đóng góp của một thế hệ đã cống hiến cả tuổi trẻ cho độc lập dân tộc và sự phát triển của quê hương Kiên Giang.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn