Cựu chiến binh

NGÀY TRỞ VỀ ĐỨNG TRƯỚC CỔNG LÀNG

Ngày trở về, cổng làng vẫn đó nhưng lòng người đã khác. Bốn năm chiến tranh để lại những đổi thay không thể gọi tên. Khoảnh khắc ấy theo bác suốt phần đời còn lại.

Thanh Hóa22/12/2025Lê Thị Huệ (Đoàn xã Hoằng Hoá)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau nhiều năm làm nhiệm vụ nơi chiến trường, ngày bác Nguyễn Hữu Tuyết được trở về quê hương là ngày bác nhớ như in. Con đường làng quen thuộc hiện ra trước mắt, nhưng cảm giác trong lòng thì vừa mừng, vừa bỡ ngỡ.

“Đi thì dễ,” bác nói, “về mới khó.”

Bước qua cổng làng, bác dừng lại rất lâu. Không phải vì mệt, mà vì xúc động. Bác sợ nếu bước nhanh quá, mọi thứ sẽ chỉ là giấc mơ.

Nhà vẫn đó, hàng cau vẫn đứng trước sân. Nhưng cha mẹ đã già hơn, dáng người gầy hơn. Khi mẹ nhận ra bác, bà đứng sững vài giây rồi bật khóc. “Lúc đó,” bác kể, “tôi mới thấy mình đã đi xa đến nhường nào.”

Chiến tranh kết thúc, nhưng những ký ức không kết thúc theo. Đêm đầu tiên ngủ ở nhà, bác trằn trọc không ngủ được. “Nghe tiếng côn trùng mà cứ tưởng đang ở rừng,” bác nói.

Ngày trở về không chỉ là niềm vui, mà còn là hành trình học lại cách sống trong thời bình. Nhưng với bác, được trở về, được đứng trước cổng làng, đã là phần thưởng lớn nhất sau những năm tháng hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn