Ngày trở về giữa vòng tay xóm làng
Đoạn hồi ký kể lại khoảnh khắc người lính trở về và được bà con lối xóm đến thăm đông đủ sau khi từng nhận tin báo tử. Sự xuất hiện bất ngờ của ông khiến nhiều người vừa vui mừng vừa bán tín bán nghi, thậm chí có người phải tận tay xác nhận mới tin. Qua đó, đoạn văn thể hiện rõ tình cảm gắn bó, chân thành của tình làng nghĩa xóm và niềm vui đoàn tụ hiếm có sau chiến tranh.
Ngày trở về giữa vòng tay xóm làng
Hôm đó, bà con lối xóm nghe tin tôi còn sống trở về, họ đến rất đông. Tôi đứng giữa sân, nhìn mọi người mà trong lòng dâng lên bao cảm xúc. Tôi thầm nghĩ: đúng là tình làng nghĩa xóm, “tối lửa tắt đèn có nhau”. Trong những năm tháng tôi vắng nhà, họ đã thay tôi động viên, an ủi và giúp đỡ mẹ con Phương rất nhiều.
Trong đám đông ấy, có nhiều người vẫn còn bán tín bán nghi. Có lẽ trong đời họ, chưa từng gặp cảnh “đã báo tử rồi mà nay lại trở về sờ sờ trước mắt” như vậy. Một số cụ già phải tiến lại gần, đòi tận tay sờ vào người tôi mới tin là thật. Có người còn hỏi đi hỏi lại:
Có phải Khải thật đấy không?
Tôi mỉm cười, chắp tay lễ phép đáp:
Cháu là Khải đây mà. Thật một trăm phần trăm, các bà, các ông ạ!
Cả sân nhà rộn ràng tiếng nói cười. Những ánh mắt nghi ngờ dần chuyển thành vui mừng, xúc động. Giữa vòng tay bà con xóm giềng, tôi càng thấm thía hơn tình người giản dị mà sâu nặng, thứ đã nâng đỡ gia đình tôi suốt những năm tháng chiến tranh xa cách.



