NGÀY TRỞ VỀ – HOA LỬA CÒN MÃI
Năm 1991, sau khi hoàn thành nghĩa vụ quân sự, cựu chiến binh Lê Viết Tăng rời đơn vị, mang theo ký ức không phai về những năm tháng bảo vệ biên giới phía Bắc, để trở về quê hương Khang Thọ Hưng xây dựng cuộc sống mới.
Ngày xuất ngũ, ba lô của bác nhẹ hơn ngày nhập ngũ, nhưng ký ức thì nặng trĩu. “Tôi nhớ từng con dốc, từng gốc cây nơi mình từng gác,” bác nói, mắt ánh lên niềm xúc động. Người viết hiểu rằng những năm tháng ấy đã trở thành một phần máu thịt của bác.
Trở về quê, bác mang theo tác phong người lính, sống mẫu mực, tích cực tham gia công tác địa phương, luôn nhắc con cháu về giá trị của hòa bình. Những câu chuyện bác kể không bi lụy, chỉ nhẹ nhàng mà sâu lắng, như chính con người bác.
“Chiến tranh qua rồi, nhưng tình đồng đội thì còn mãi,” bác Tăng nói, câu nói giản dị ấy khép lại thời hoa lửa, nhưng cũng mở ra một hành trình mới – hành trình của một người lính trở về, tiếp tục cống hiến trong thời bình.



