Bài viết

Ngày trở về – Khi ba lô nặng trĩu những ân tình

Ngày trở về – Khi ba lô nặng trĩu những ân tình Chiến tranh kết thúc, tiếng súng trên vùng đất biên thùy Đức Huệ cuối cùng cũng lặng im hẳn. Những người lính năm xưa từ dưới lòng địa đạo, từ những cánh rừng tràm, bắt đầu cuộc hành trình ngược về phía hòa bình. Nhưng ngày trở về của họ không chỉ có hoa và nhạc, mà còn có cả những giọt nước mắt lăn dài trên những gò má nhăn nheo của đất phèn.

An Giang14/05/2026Đoàn xã Thạnh Đông (Đoàn xã Thạnh Đông)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiếc ba lô không còn thuốc súng

Anh lính trẻ ngày nào rời ghế nhà trường, nay trở về với mái tóc đã điểm sương và một ống quần bỏ ngỏ. Trong chiếc ba lô con cóc giờ đây không còn đạn dược hay lựu đạn, mà là một vài kỷ vật của đồng đội đã nằm lại. Bước chân anh run run khi đi ngang qua những liếp khóm, những con kênh đỏ nặng phù sa. Anh trở về, mang theo khí tiết của những người tiền bối như đồng chí Võ Văn Tần, mang theo lời thề đã được thực hiện trọn vẹn: "Độc lập đã về!". Với anh, niềm hạnh phúc lớn nhất không phải là huân chương, mà là được hít thở bầu không khí không còn mùi khói súng trên quê hương Đức Hòa, Đức Huệ yêu dấu.

Vòng tay mẹ và sự hồi sinh thầm lặng

Tại ngôi nhà xưa, mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Của vẫn ngồi bên thềm như bao năm qua mẹ vẫn ngồi đợi. Khi thấy bóng dáng thân quen hiện ra ở đầu ngõ, đôi tay gầy guộc của mẹ run lên bần bật. Không có lời chào hỏi ồn ào, chỉ có cái ôm siết chặt và tiếng nấc nghẹn ngào: "Con đã về thật rồi sao con?".

Người lính trở về để làm một người con hiếu thảo, để vá lại mái tranh dột mà mẹ đã một mình gánh vác suốt "Thời hoa lửa". Anh bắt đầu học lại cách cầm cày, cách chăm sóc vườn cây, dùng đôi bàn tay từng cầm súng để dựng xây lại cuộc sống từ đống đổ nát. Sự hiện diện của anh chính là liều thuốc quý giá nhất chữa lành những vết thương lòng của mẹ, minh chứng cho sức sống mãnh liệt của vùng đất "Trung dũng kiên cường".

Sống thay phần những người nằm lại

Ngày trở về của người lính Long An luôn mang theo một khoảng trống không thể lấp đầy – đó là những người đồng đội như anh Võ Văn Chương đã vĩnh viễn hóa thân vào đất mẹ. Trong những bữa cơm gia đình đầm ấm, họ vẫn dành một bát cơm, một đôi đũa để tưởng nhớ những người anh em đã ngã xuống.

Lý tưởng của họ sau chiến tranh là phải sống thật tốt, thật ý nghĩa để xứng đáng với sự hy sinh của đồng đội. Họ tham gia vào các hoạt động xây dựng quê hương, kể lại những câu chuyện "Thời hoa lửa" cho con cháu nghe, để ngọn lửa truyền thống không bao giờ tắt. Người lính trở về không để nghỉ ngơi, mà để tiếp tục một cuộc chiến mới: cuộc chiến chống lại đói nghèo và lạc hậu trên mảnh đất quê hương.

Di sản của những người trở về

Những người lính trở về sau chiến tranh chính là những nhân chứng sống, là gạch nối giữa quá khứ hào hùng và tương lai tươi sáng. Họ mang theo tinh thần địa đạo vào công cuộc đổi mới, biến vùng biên giới Đức Huệ đầy bom đạn năm xưa thành vùng đất trù phú, yên bình.

Gia tài họ mang về cho chúng ta là niềm tin vào sức mạnh của lòng nhân ái và ý chí vươn lên. "Người lính trở về sau chiến tranh" nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay rằng: Hòa bình không chỉ là không có tiếng súng, mà là sự nỗ lực không ngừng để giữ gìn và phát huy những giá trị mà cha ông đã phải đánh đổi bằng cả thanh xuân và máu thịt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn