Cựu chiến binh

NGÀY TRỞ VỀ – KHI CHIẾN TRANH Ở LẠI PHÍA SAU

Bài viết khắc họa khoảnh khắc người lính trở về quê hương sau ngày đất nước thống nhất, mang theo những ký ức chiến tranh, nỗi nhớ đồng đội và hành trình hòa nhập với cuộc sống đời thường.

Hưng Yên24/12/2025Lê Thị Khánh An lớp 5B (Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa xuân năm 1975, khi tiếng súng trên khắp các chiến trường dần lắng xuống, đất nước bước sang một trang sử mới. Với ông Lê Văn Thấu, đó là khoảnh khắc vừa hân hoan vừa trĩu nặng. Chiến tranh đã ở lại phía sau, nhưng những ký ức của nó thì chưa bao giờ rời khỏi tâm trí người lính trở về.

Ngày rời đơn vị, ông khoác ba lô nhẹ hơn rất nhiều so với ngày ra trận. Trong đó không còn đầy đạn dược, lương khô hay võng tăng, mà chứa đựng những kỷ niệm không thể gọi tên. Trên chuyến xe trở về Bắc, ông ngồi lặng im bên cửa sổ, nhìn những cánh đồng, con sông, mái nhà hiện ra dần trong ánh nắng hòa bình. Mỗi khung cảnh quen thuộc lại gợi lên trong ông hình bóng của những đồng đội đã không còn cơ hội trở về.

Con đường làng Kha Lý vẫn quanh co như ngày nào, nhưng bước chân người trở về đã không còn vô tư như thuở trước. Ông dừng lại rất lâu ở đầu làng, hít thật sâu mùi hương của lúa, của đất quê, thứ mùi hương mà suốt những năm tháng chiến tranh ông luôn mang theo trong nỗi nhớ. Quê hương đón ông bằng sự yên bình, nhưng trong lòng ông là những khoảng trống khó lấp đầy.

Gia đình sum họp trong niềm vui vỡ òa. Người thân mừng rỡ vì ông còn sống trở về, lành lặn giữa bao mất mát của chiến tranh. Nhưng giữa tiếng cười, ông vẫn thấy đâu đó sự lặng lẽ. Bởi không phải ai ra đi cũng có ngày trở lại. Có những người lính cùng ông lớn lên từ chiến hào, nay chỉ còn lại trong ký ức và trên những tấm bia lạnh lẽo.

Những ngày đầu sau khi trở về, ông Thấu thường giật mình giữa đêm. Tiếng sấm mùa hạ khiến ông ngỡ là pháo địch, ánh chớp ngoài đồng làm ông liên tưởng đến pháo sáng. Chiến tranh đã kết thúc ngoài đời, nhưng trong tâm trí người lính, nó vẫn tiếp diễn âm thầm.

Việc rời xa nhịp sống quân ngũ để trở lại đời thường không hề dễ dàng. Ông phải học lại cách sống một cuộc đời không có tiếng súng, không có lệnh báo động, không phải đào hầm hay canh gác giữa đêm khuya. Thay vào đó là cày cấy, dựng xây, là những buổi họp làng, những ngày lao động vất vả nhưng yên bình.

Dẫu vậy, những năm tháng trong quân đội đã rèn cho ông một kỷ luật thép và tinh thần không khuất phục. Ông mang tác phong người lính vào cuộc sống mới, cần mẫn lao động, gương mẫu trong mọi công việc chung của thôn xóm. Với ông, hòa bình không chỉ là sự chấm dứt của bom đạn, mà là trách nhiệm xây dựng lại quê hương từ những đổ nát vô hình do chiến tranh để lại.

Có những chiều đứng giữa cánh đồng Kha Lý, nhìn lúa trổ bông, ông lại nhớ đến chiến trường Quảng Trị khốc liệt năm xưa. Nơi đó, bao đồng đội của ông đã nằm lại để đổi lấy những mùa lúa yên lành hôm nay. Chính điều ấy khiến ông sống chậm hơn, sâu sắc hơn và trân trọng từng khoảnh khắc bình yên.

Ngày trở về của ông Lê Văn Thấu không chỉ là hành trình từ chiến trường về quê hương, mà còn là hành trình đi qua ký ức, đối diện với mất mát và học cách sống tiếp trong hòa bình. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những gì nó để lại trong lòng người lính sẽ mãi là một phần không thể tách rời của cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn