NGÀY TRỞ VỀ KHÔNG CÓ TIẾNG HÒ REO
Hồi ký về ngày trở về của một người lính quê Thái Bình sau chiến tranh. Không kèn trống, không hò reo, chỉ có sự lặng lẽ của người còn sống và ký ức về những người không trở lại.
Ông Trịnh Văn Độ về làng trong một buổi chiều. Không ai biết trước. Không có lễ đón.
1. NGÀY VỀ KHÔNG TRỌN NIỀM VUI
Cha mẹ mừng, nhưng ánh mắt vẫn dè dặt. Họ sợ hỏi nhiều, sợ con mình nhớ lại.
2. SỐNG SAU CHIẾN TRANH KHÓ HƠN RA TRẬN
Ông phải học lại cách sống bình thường: ngủ không giật mình, nghe tiếng động không cúi đầu.
“Nhiều người tưởng hết chiến tranh là hết tất cả. Không phải.”
3. KÝ ỨC Ở LẠI
Ông sống lặng lẽ. Không kể nhiều. Nhưng mỗi dịp giỗ trận, ông lại thắp hương.
Có những người trở về, nhưng chiến tranh chưa bao giờ rời khỏi họ.



