Ngày Trở Về Không Có Tiếng Pháo Reo
Ngày Trở Về Không Có Tiếng Pháo Reo
Nhân chứng kể: Thương binh hạng 1/4 Nguyễn Văn Thương (Quê Hải Hậu, Nam Định)
"Tháng 8 năm 1975, ba tháng sau ngày đất nước hoàn toàn thống nhất, tôi được xuất viện từ một trại điều dưỡng thương binh nặng ở Lạng Sơn để trở về quê nhà sau hơn bảy năm chinh chiến dọc ngang các chiến trường miền Nam. Tôi trở về trên một đôi nạng gỗ tự đẽo thô ráp, chiếc ống quần bên trái được găm gọn gàng lên cạp quần quân phục sờn vai vì một chân đã gửi lại chiến trường Quảng Trị mùa hè đỏ lửa 1972.
Ngày tôi bước qua chiếc cầu tre lắt lẻo đầu làng, quê hương thanh bình một cách kỳ lạ: những cánh đồng lúa xanh mướt trải dài, tiếng sáo diều vi vu trên tầng không, khói lam chiều bảng lảng trên các mái rạ già nua. Không có cờ hoa rực rỡ, không có những tràng pháo tay reo hò vang dội như tôi từng tưởng tượng lúc ở chiến trường. Tôi lặng lẽ bước vào sân nhà, thấy mẹ già tóc bạc phơ đang ngồi khom lưng sàng sẩy mớ ngô khô bên hiên bếp. nghe tiếng nạng gỗ gõ lộc cộc trên nền sân gạch, mẹ ngước mắt nhìn lên.
Mẹ đứng chết trân mất vài giây, chiếc mẹt ngô trên tay rơi sụp xuống đất, hạt ngô văng tung tóe. Mẹ lao đến, ôm chầm lấy tôi, đôi bàn tay gầy guộc chằng chịt vết chai sạn cứ sờ soạng mãi vào chiếc ống quần trống rỗng của con trai rồi bưng mặt khóc nức nở không thành tiếng. Tôi không khóc, tôi ôm lấy bờ vai gầy rung lên của mẹ, tự nhủ: 'Mình đã về rồi, mình còn sống để về gặp mẹ là hạnh phúc lớn lao nhất rồi'. Ngày trở về không có tiếng pháo reo vui hào nhoáng, nhưng nó thấm đẫm tình mẫu tử thiêng liêng, mở đầu cho một cuộc chiến đấu mới thầm lặng của người thương binh tàn nhưng không phế giữa thời bình."



