Ngày trở về không có tiếng súng
Sau nhiều năm phục vụ trong chiến tranh, Nguyễn Thị Thu trở về quê trong một buổi sáng yên bình. Không còn tiếng bom, không còn những cuộc hành quân, chỉ còn con đường làng và những người thân chờ đón. Với bà, đó là khoảnh khắc đẹp nhất của tuổi trẻ.
Nguyễn Thị Thu vẫn nhớ rất rõ ngày mình trở về sau những năm tháng thanh niên xung phong.
Đó là một buổi sáng bình thường.
Không có tiếng máy bay, không có tiếng còi báo động. Con đường về quê vẫn như vậy nhưng trong mắt người vừa đi qua chiến tranh, mọi thứ dường như đẹp hơn.
Thu bước xuống xe với chiếc túi nhỏ.
Mẹ bà đứng ở đầu ngõ. Người mẹ đã già đi nhiều so với ngày tiễn con. Hai mẹ con nhìn nhau rất lâu rồi ôm chặt lấy nhau.
Không ai nói được nhiều.
Những năm tháng xa nhà có quá nhiều điều để kể, nhưng giây phút ấy, tất cả chỉ gói lại trong một câu của người mẹ:
“Về rồi là tốt.”
Thu sau này mới hiểu, đó chính là câu nói khiến bà nhớ nhất trong cả cuộc đời.
Những năm làm TNXP, bà từng chứng kiến nhiều mất mát. Có những người bạn cùng tuổi đã không có ngày trở về. Vì vậy, được đứng trước mái nhà, được nghe tiếng mẹ gọi, đối với bà đã là một điều vô cùng quý giá.
Sau ngày hòa bình, Thu lập gia đình, chăm lo cuộc sống và tham gia các hoạt động tại địa phương.
Bà không coi những năm tháng tuổi trẻ của mình là điều gì quá lớn lao.
“Chúng tôi khi ấy còn trẻ, đất nước cần thì đi thôi.”
Nhưng với thế hệ hôm nay, câu chuyện ấy là một lời nhắc nhở sâu sắc.
Bởi phía sau hai chữ “hòa bình” là biết bao cuộc chia ly, biết bao người đã gửi lại tuổi thanh xuân trên những cung đường xa.
Ngày trở về đẹp nhất không phải vì người lính mang theo chiến công, mà vì phía trước họ là quê hương, là gia đình và một cuộc sống không còn tiếng súng.



