NGÀY TRỞ VỀ KHÔNG TIẾNG SÚNG
Ngày rời Trường Sơn trở về quê hương, lòng người lính ngổn ngang cảm xúc. Vui mừng, xúc động nhưng cũng đầy trăn trở và day dứt. Đó là ngày bác Nguyễn Thị Mai khép lại một chương đời không thể nào quên.
Năm một nghìn chín trăm bảy mươi tám, sau nhiều năm công tác trên tuyến vận tải Trường Sơn, bác Nguyễn Thị Mai nhận quyết định xuất ngũ. Ngày chia tay đơn vị, không có cờ hoa, không có tiếng súng, chỉ có những cái bắt tay thật chặt và những ánh mắt lưu luyến.
“Lúc đó vui mà buồn,” bác kể. “Vui vì được về nhà, nhưng buồn vì phải xa đồng đội.”
Con đường trở về quê hương sao vừa quen vừa lạ. Quê nhà vẫn đó, nhưng bác Mai đã khác xưa rất nhiều. Những năm tháng chiến tranh đã rèn cho bác sự kiên cường, nhẫn nại và một cách nhìn cuộc sống chín chắn hơn.
Đêm đầu tiên ngủ lại nhà, bác không sao chợp mắt. Trong giấc mơ chập chờn, tiếng bom, tiếng rừng Trường Sơn, tiếng gọi nhau trong đêm hành quân lại hiện về rõ mồn một.
“Có những giấc mơ,” bác nói, “tôi vẫn thấy mình đang gánh hàng giữa rừng.”
Trở về đời thường, bác tập làm quen lại với cuộc sống yên bình, với ruộng vườn, xóm làng. Nhưng trong sâu thẳm, bác luôn mang theo ký ức về những năm tháng khoác áo lính, về những người đã ngã xuống vì độc lập, tự do của Tổ quốc.
Huân chương được trao cho bác không chỉ là phần thưởng, mà là sự ghi nhận cho cả một thế hệ đã sống, chiến đấu và hy sinh thầm lặng.
“Được làm người lính,” bác Nguyễn Thị Mai khẳng định, “là điều tôi không bao giờ hối tiếc.”



