Cựu chiến binh

NGÀY TRỞ VỀ KHÔNG TIẾNG SÚNG

Câu chuyện ghi lại khoảnh khắc người lính trở về quê hương sau chiến tranh – một ngày không còn tiếng súng, nhưng đầy xúc động, mất mát và suy tư.

Hưng Yên23/12/2025Nguyễn Thị Hồng Diệp – Lớp 5B (Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày ông Nguyễn Văn Huỳnh trở về quê hương, không có tiếng súng, không có bom đạn, cũng không có những mệnh lệnh dồn dập như năm xưa. Nhưng với ông, đó là ngày khó quên nhất trong cuộc đời người lính.

Con đường làng vẫn là con đường cũ, nhưng sao bước chân ông nặng nề hơn. Không phải vì ba lô trên vai, mà vì những ký ức chiến tranh vẫn còn nguyên vẹn trong lòng. Mỗi bước đi là một lần ông tự nhắc mình: chiến tranh đã lùi lại phía sau, hòa bình đã về.

Làng Thụy Quỳnh đón ông bằng sự yên ả. Không còn tiếng máy bay gầm rú, chỉ còn tiếng gió thổi qua hàng tre và tiếng trẻ con gọi nhau chơi trước ngõ. Ông đứng lặng hồi lâu trước cổng nhà, nhìn mái rạ thân quen mà tim chợt thắt lại. Bao năm rồi ông mới được thấy lại khung cảnh ấy trong yên bình.

Người thân nhận ra ông, mừng rỡ nhưng cũng lặng đi khi nhìn cánh tay không còn nguyên vẹn. Không ai nói gì, chỉ nắm chặt tay nhau. Những giọt nước mắt rơi xuống không phải vì đau đớn, mà vì ông đã trở về – còn sống.

Đêm đầu tiên ngủ ở nhà, ông giật mình thức giấc khi nghe tiếng động lớn. Phải mất một lúc, ông mới nhận ra đó chỉ là tiếng gió mạnh đập vào cửa. Chiến tranh đã kết thúc, nhưng dư âm của nó vẫn còn trong từng giấc ngủ.

Ngày trở về không tiếng súng ấy đánh dấu một chặng đường mới. Ông hiểu rằng, từ nay mình sẽ chiến đấu theo một cách khác – chiến đấu để sống, để làm lại cuộc đời trong hòa bình, cho cả phần của những đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn