NGÀY TRỞ VỀ KHÔNG TRỌN VẸN
Ngày hòa bình, đoàn quân trở về làng. Trống đánh rộn ràng, cờ đỏ tung bay. Người dân đứng chật hai bên đường. Nhưng trong đoàn quân ấy, có những khoảng trống không thể lấp đầy. Có người trở về với một cánh tay cụt. Có người chống nạng. Có người trở về chỉ với tên gọi được nhắc trong tiếng khóc. Ông Tư đứng lặng bên đường, mắt dõi theo từng gương mặt. Ba người con ông ra đi, chỉ một người trở về. Ông không khóc. Ông chỉ nói nhỏ: “Vậy là làng mình còn người giữ đất.” Ngày trở về ấy, niềm vui h
Ngày hòa bình, đoàn quân trở về làng. Trống đánh rộn ràng, cờ đỏ tung bay. Người dân đứng chật hai bên đường. Nhưng trong đoàn quân ấy, có những khoảng trống không thể lấp đầy. Có người trở về với một cánh tay cụt. Có người chống nạng. Có người trở về chỉ với tên gọi được nhắc trong tiếng khóc. Ông Tư đứng lặng bên đường, mắt dõi theo từng gương mặt. Ba người con ông ra đi, chỉ một người trở về. Ông không khóc. Ông chỉ nói nhỏ: “Vậy là làng mình còn người giữ đất.” Ngày trở về ấy, niềm vui h



