Ngày trở về lặng lẽ
Không có tiếng trống, không có cờ hoa, anh trở về làng trong một buổi chiều yên tĩnh. Con đường quen thuộc vẫn đó, nhưng mọi thứ dường như đã đổi thay. Anh bước chậm, như sợ làm vỡ đi sự bình yên hiếm hoi. Người làng nhận ra anh, ánh mắt vừa vui mừng vừa xúc động. Có người không còn nữa, có người đã già đi rất nhiều. Anh dừng lại trước ngôi nhà cũ, lòng chợt dâng lên bao cảm xúc. Chiến tranh đã kết thúc, nhưng dư âm vẫn còn đó. Anh không nói nhiều, chỉ lặng lẽ mỉm cười. Vì anh hiểu rằng, được trở về đã là điều may mắn. Và từ đây, anh sẽ bắt đầu một hành trình mới – hành trình của hòa bình.



